Bên , nhóc mập đang nửa tỉnh nửa mơ cũng bạn cùng bàn chọc cho tỉnh. Bạn cùng bàn Đái Mân vốn ý nhắc nhở nhóc mập đừng ngủ nữa vì thầy chủ nhiệm đang ở bên ngoài, kết quả nhóc mập mở mắt , thấy Nguyễn Kiều Kiều dậy, Hứa Tư cũng lên một nửa, liền tưởng là tan học.
Cậu lập tức bật dậy, còn quệt một cái nước miếng, sang Nguyễn Kiều Kiều thao thao bất tuyệt: "Kiều Kiều, hôm nay chúng vẫn cửa sổ 3 lấy cơm nhé, bác gái ở đó bụng lắm, nào cũng cho em nhiều thức ăn, em ăn hết thì cho , dạo đang tuổi ăn tuổi lớn, nửa đêm đói lắm."
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
"..." Cả lớp cùng giáo viên, và cả thầy chủ nhiệm bên ngoài.
"!!!" Đái Mân ôm mặt chỉ hận thể chui đầu xuống gầm bàn.
"Phụt..." Không là ai đột nhiên bật , tiếp theo cả lớp ồ lên, tiếng rung chuyển cả phòng học.
Ngay cả giáo viên bộ môn cũng dở dở .
Cậu nhóc mập ngơ ngác, đầu nghi hoặc cả lớp. Sao thế, cái gì mà , đang tuổi ăn tuổi lớn thật mà!
"Anh, ăn cơm , tan học mà, là thầy giáo gọi em ngoài việc." Giữa tràng của , Nguyễn Kiều Kiều bất đắc dĩ giải thích, tay cũng ôm mặt vì quá hổ.
"!!!" Cậu nhóc mập.
Nghe đôi mắt trố to như chuông đồng, khuôn mặt béo ú cũng đỏ bừng lên tận mang tai.
Vừa lúc tiếng chuông "reng reng reng" báo tan học vang lên. Giáo viên bộ môn gấp sách , khi còn với nhóc mập: "Được , thầy đây, lỡ việc 'đang tuổi ăn tuổi lớn' của trò Nguyễn Lỗi nữa nhé."
"Ha ha ha ha..." Lại một tràng vang dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-817-nhan-than-6.html.]
Mặt nhóc mập tím tái vì ngượng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Giáo viên , mấy đứa bạn thiết với Nguyễn Lỗi lập tức xúm trêu chọc, đến mức nhóc mập tức c.h.ế.t. Cậu chẳng chút thiện cảm nào với kẻ đến tìm Nguyễn Kiều Kiều là Hứa Tiêu, nếu tại , cả lớp và thầy giáo nhạo thế !
Thầy chủ nhiệm đưa Nguyễn Kiều Kiều đến văn phòng, xác định đến là bạn cô bé, phê bình Hứa Tiêu vài câu mới bỏ .
Hiện tại bốn trong văn phòng trân trân, khí chút gượng gạo.
Vẫn là Nguyễn Kiều Kiều phá vỡ sự im lặng , chủ động hỏi Hứa Tiêu: "Hứa Tiêu, tìm tớ việc gì ?"
Hứa Tiêu cô bé, Hứa Tư bên cạnh cô bé, hồi lâu mới lắc đầu.
"..." Nguyễn Kiều Kiều thầm nghĩ, việc gì thì tìm cô bé cái gì?
"Vậy ăn cơm ? Hay là cùng tớ đến căng tin ăn cơm nhé?" Nguyễn Kiều Kiều hỏi.
Cậu nhóc mập lập tức đầu chạy biến, chạy gọi với : "Em gái, lấy cơm với Lục T.ử Thư và Phong đây, thì hết cơm mất, các em nhớ đến sớm nhé." Nói xong mất hút.
Nguyễn Kiều Kiều Hứa Tư xưa nay thích Hứa Tiêu, nhưng hôm nay Hứa Tiêu rõ ràng tâm trạng . Cô bé giám định với Giang Bân, kết quả giám định ? Cho nên Hứa Tiêu mới lạ lùng như .
Tuy cô bé cảm thấy và Hứa Tiêu giao tình gì sâu sắc, nhưng tìm đến tận nơi, tâm trạng rõ ràng , cô bé cũng thể đuổi , chỉ đành : "Vậy ăn cơm cùng tớ nhé? Có chuyện gì chúng ."
Hứa Tiêu vẫn đáp , Nguyễn Kiều Kiều coi như đồng ý.
Đương nhiên, Nguyễn Kiều Kiều cũng quên bạn nhỏ tính chiếm hữu siêu mạnh bên cạnh , chủ động đưa tay nhéo nhẹ tay một cái, lúc mới dẫn hai về phía .