Cậu hiểu, thực sự hiểu.
Cho nên năm đó, nhiều chuyện ngu ngốc... Sau , thất bại, tuyệt vọng, và dần dần từ bỏ ý định đó, vĩnh viễn sẽ thể trở thành Hứa Tư thứ hai.
Cậu bắt đầu chuyên tâm nắm bắt những gì đang . Cậu , nhà họ Nguyễn đang gián tiếp giúp đỡ .
Cậu cảm thấy dù nhà họ Nguyễn nhận nuôi như thế, nhưng chỉ cần nỗ lực, cuối cùng cũng sẽ ngày trưởng thành. Lúc đó, sẽ cho những từng đối xử tệ bạc với thấy, từ bỏ là quyết định ngu xuẩn đến nhường nào.
Cậu vẫn luôn nỗ lực theo hướng đó, dù mệt mỏi nhưng mỗi ngày đều cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết.
hiện tại... khi từ bỏ đường tắt, bắt đầu nỗ lực tự lực cánh sinh, với : Cháu là cháu của , đưa cháu về nhà.
Hứa Tiêu rõ cảm giác trong lòng.
Cậu đàn ông mặt, là chú của nhưng quá đỗi xa lạ. Dưới ánh mắt mong chờ của ông, gật đầu: "Được, cháu sẽ về với chú."
Giang Bân cứ tưởng sẽ tốn nhiều công sức để thuyết phục Hứa Tiêu, ngờ đồng ý dễ dàng như , thực sự sửng sốt một chút, ngay đó kích động vỗ vai : "Cháu ngoan! Trước đây cháu chịu khổ ."
Nhìn thấy Giang Bân , Nguyễn Kiều Kiều ở nhà chính rằng chuyện lẽ diễn thuận lợi.
Thực trong trí nhớ của cô bé cũng là như , Hứa Tiêu khi là nhà họ Giang cũng hề kháng cự, chẳng bao lâu theo Giang Bân trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-799-ta-la-chu-cua-chau-7.html.]
Cô bé thấy Giang Bân và Hứa Tiêu dường như thêm vài câu nữa, đó về phía cô bé, gọi bà nội Nguyễn đang bận rộn trong bếp.
Bà nội Nguyễn lau tay tạp dề ngực, bộ dạng Giang Bân là tin , lập tức : "Nói rõ ràng ?"
"Vâng ạ." Giang Bân gật đầu mạnh: "Thằng bé đồng ý theo cháu về ."
Bà nội Nguyễn cũng thấy mừng cho ông, : "Tiểu Tiêu vẫn luôn là đứa trẻ hiểu chuyện. Vậy khi nào các định đến nhà họ Hứa? Nếu cần giúp đỡ gì thì cứ nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn thím . Ngày mai cháu đưa thằng bé lên bệnh viện tỉnh một chuyến, thím giúp cháu xin phép Nguyễn, ngày mai thằng bé nữa."
"Có gì mà cảm ơn, khách sáo quá." Bà nội Nguyễn xua tay , tiếp: "Được , yên tâm, mai cứ đưa thằng bé ."
Giang Bân cảm kích với bà, sang Nguyễn Kiều Kiều đang nhổ hạt táo tàu bên cạnh. Lần mặt ông là sự yêu thích thể che giấu, ông xổm mặt cô bé nghiêm túc : "Kiều Kiều, chú Giang chân thành cảm ơn cháu. Sau cơ hội đến Bắc Đô, chú sẽ đưa cháu ăn hết các món ngon ở đó, ?"
"..." Nguyễn Kiều Kiều thầm nghĩ, trông giống kẻ tham ăn lắm ?
Tuy trong lòng âm thầm phàn nàn nhưng ngoài mặt Nguyễn Kiều Kiều vẫn tít mắt đồng ý: "Được ạ." Nói xong c.ắ.n "rắc" một miếng táo tàu, nhai nhồm nhoàm ngon lành.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Giang Bân , nhịn đưa tay xoa đầu cô bé, nhưng tay vươn cảm nhận một ánh mắt thể bỏ qua dừng tay , ánh mắt nóng rực như đốt tay ông thành một cái lỗ.
Giang Bân thực sự thể tiếp tục xoa đầu Nguyễn Kiều Kiều ánh mắt như , chỉ đành bất đắc dĩ rụt tay về, liếc Hứa Tư đang ở cửa nhà chính, chào tạm biệt bà nội Nguyễn.