Nguyễn Kiều Kiều và nhà họ Hứa cũng thiết, thể tùy tiện mở miệng đòi xem, chỉ đành để Giang Bân ngoài quan sát như .
Mãi đến khi Giang Bân xem đủ , Nguyễn Kiều Kiều mới dậy khỏi ghế, ngượng ngùng cắt ngang màn tâng bốc của Hồ Vận, chào tạm biệt gia đình họ Hứa về.
Ba nhà họ Hứa cũng nghi ngờ gì, chỉ nghĩ rằng họ thực sự dạo.
Trên đường về, Nguyễn Kiều Kiều hỏi ông: "Chú Giang, tại chú vẫn chuyện với Hứa Tiêu ạ?"
"Hiện tại thằng bé đang kháng cự chú, chú sợ nó chấp nhận phận ." Giang Bân chút bất lực. Ông cũng sớm xác định chuyện đưa Hứa Tiêu về nhà họ Giang, nhưng sợ khéo quá hóa vụng.
Nguyễn Kiều Kiều im lặng một lúc. Đi vài mét, cô bé : "Chú Giang, tuy cháu và Hứa Tiêu , nhưng cháu cảm thấy là cần gì. Có lẽ chú thẳng với sẽ hơn."
Ít nhất Nguyễn Kiều Kiều nhớ trong kiếp , Hứa Tiêu hề kháng cự phận mà dễ dàng chấp nhận.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy một trưởng thành trong cảnh như , tâm trí sẽ trưởng thành hơn bạn bè đồng trang lứa, ít nhất sẽ gì.
Giang Bân thì ngẩn , đó Nguyễn Kiều Kiều, cảm thấy lời cô bé lẽ đúng.
Hứa Tiêu trải qua biến cố như , tính cảnh giác tự nhiên sẽ cao hơn thường. Ông cứ giấu giếm, thậm chí bất kỳ yêu cầu gì mà đòi giúp đỡ , trong mắt khi là ý đồ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-796-ta-la-chu-cua-chau-4.html.]
Giang Bân gì nữa, trầm tư suốt quãng đường về nhà họ Nguyễn.
Bà nội Nguyễn nấu cơm xong. Thịt Thịt và Tam Mao đều bát riêng, đang ăn ở góc nhà. Thấy Giang Bân và Nguyễn Kiều Kiều về, bà lập tức thiện chào mời: "Mau ăn cơm, nhà cũng chẳng món gì ngon, chỉ mấy món bình dân thôi. Tiểu Giang , lát nữa về thành phố chắc các tiệm cơm đều đóng cửa , cứ ăn tạm ở đây nhé, xem hợp khẩu vị ."
"Thím khách sáo quá ạ." Giang Bân , cũng khách sáo với bà nội Nguyễn. Ông cùng Nguyễn Kiều Kiều giếng rửa tay xuống bàn ăn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết về, ngoài Nguyễn Vĩ ở nhà bên sang ăn ké thì nhà họ Nguyễn chỉ Nguyễn Kiều Kiều và bà nội Nguyễn. Hứa Tư đến giờ vẫn về, cộng thêm Giang Bân là tròn bốn , mỗi một phía.
Cơm xới sẵn. Nguyễn Kiều Kiều bát cơm to đùng, liền sớt một nửa sang cho Nguyễn Vĩ bên cạnh.
Bà nội Nguyễn thấy, trách yêu: "Sao ăn ít thế, dạo cháu gầy đấy."
"..." Nguyễn Kiều Kiều lên tiếng, chỉ nhe cái miệng nhỏ ngoan ngoãn, tiếp lời . Bởi vì cô bé thể với bà nội Nguyễn là cô bé bắt đầu giảm béo.
Mấy hôm Thư Khiết lên lầu tìm quần áo mùa thu cho cô bé, đồ mới mua năm ngoái mà năm nay chật ních mặc cái nào!
Tất nhiên, theo cách của bà nội Nguyễn thì là do cô bé lớn lên nên mới mặc , nhưng Nguyễn Kiều Kiều cái hình mũm mĩm trong gương, thật sự thể dối lòng đồng ý với quan điểm đó. Cô bé càng đến mùa đông, mặc áo lông vũ thì biến thành một quả cầu tròn vo, nghĩ đến cảnh tượng đó thôi thấy tuyệt vọng .
Bà nội Nguyễn suy nghĩ trong lòng Nguyễn Kiều Kiều, bà chỉ thấy cô bé chẳng béo tẹo nào. Trẻ con mà, da thịt mới , trông mới khỏe mạnh, gầy như que củi thì gì !