Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 780: Xem điện ảnh (4)

Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:08:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bốp" một tiếng, bàn tay mũm mĩm đ.á.n.h lên mu bàn tay , tiếng kêu vang dội.

 

"Muốn trai, cần xí!"

 

"Viên Tiểu Tây!" Viên Tiểu Đông nghiến răng nghiến lợi, tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng Viên Tiểu Tây cứ phớt lờ , mắt vẫn dán chặt Hứa Tư, vươn tay đòi bế.

 

Nguyễn Kiều Kiều thật sự bế nổi nữa, vội vàng Hứa Tư, ý bảo đỡ lấy.

 

ngờ Hứa Tư chẳng những đỡ mà ngược còn lùi một bước.

 

"Anh Tư, gì thế, mau bế , em sắp giữ nổi ."

 

"Không bế." Hứa Tư từ chối. Đây là đầu tiên từ chối phũ phàng như , Nguyễn Kiều Kiều ngẩn cả .

 

Viên Tiểu Tây cũng nhận trai ghét bỏ , òa lên nức nở. Lúc Nguyễn Kiều Kiều càng giữ nổi nữa, chỉ đành đặt bé xuống, Viên Tiểu Đông tiến lên bế em gái lên.

 

"Anh Tư, em đưa em gái em đến chỗ em , đừng chạy lung tung nhé, đợi em ở đây!" Trước khi , Viên Tiểu Đông còn dặn dặn .

 

"Anh Tư, bế em ? Tiểu Tây thương tâm quá kìa." Nguyễn Kiều Kiều .

 

Hứa Tư lắc đầu, trả lời.

 

lúc Nguyễn Kiều Kiều thấy Giang Bân cùng mấy bạn bên nhà đẻ Triệu Lệ tới, lập tức chuyển sự chú ý.

 

Giang Bân tiệm cơm tìm kiếm Hứa Tiêu. Nhìn thấy Hứa Tiêu thì tầm mắt ông dời nữa, chỉ là tình cảm dồn nén bấy lâu khiến ông e ngại, dù xác định, cũng ở ngay mặt, ông chút dám nhận, chỉ luôn lặng lẽ quan sát.

 

Ông cứ theo bóng dáng bưng bê của bé, len lỏi giữa các vị khách, lượn lờ mười mấy phút cho đến khi thấy Nguyễn Kiều Kiều.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-780-xem-dien-anh-4.html.]

Ông lập tức vẫy tay gọi Nguyễn Kiều Kiều.

 

"Chú Giang việc gì ạ?" Nguyễn Kiều Kiều tới hỏi.

 

"Kiều Kiều, cháu thể giúp chú gọi Hứa Tiêu đây ? Chú với bé vài câu." Giang Bân .

 

"Đương nhiên là ạ." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, gọi Hứa Tiêu.

 

Lúc tiệm cơm đông , nhà họ Viên còn ở đây, Hứa Tư dám để cô bé khỏi tầm mắt của , cả quá trình cứ bám sát gót. Khi Nguyễn Kiều Kiều gọi Hứa Tiêu, cứ lưng hầm hầm .

 

Hứa Tiêu đang bưng món ăn lên. Khách khứa cơ bản đến đông đủ, 12 rưỡi trưa là khai tiệc, thức ăn cũng gần hết. Mỗi bàn 12 món, ba bốn mươi bàn tiệc khiến bận chân chạm đất.

 

Thấy Nguyễn Kiều Kiều đến tìm , bảo chuyện, còn tưởng nhà họ Nguyễn việc gì sai bảo, nghi ngờ gì theo. Đợi đến khi thấy Giang Bân, chút mờ mịt.

 

Nguyễn Kiều Kiều dẫn đến nơi liền cùng Hứa Tư tránh chỗ khác, phiền hai chú cháu họ chuyện.

 

Giang Bân Hứa Tiêu mặt, cảm xúc d.a.o động dữ dội, chút căng thẳng. Dưới ánh mắt ngày càng mê mang của đối phương, ông lên tiếng: "Chào cháu, chú họ Giang, tên là Giang Bân."

 

"Cháu chào chú Giang." Hứa Tiêu gọi một tiếng, vẫn nhớ ông là vị khách đến ăn cơm , phận ông tôn quý nên dám chậm trễ.

 

Giang Bân tiếng "chú" , tuy rằng phía còn kèm theo họ Giang, nhưng vẫn kìm sự xúc động.

 

Ông chỉ phòng bao phía : "Có rảnh đó chuyện với chú vài câu ?"

 

Hứa Tiêu thể gì đây? Trong mắt đây là khách quý của nhà họ Nguyễn, cho dù rảnh cũng thể từ chối. Cậu gật đầu, theo ông phòng bao.

 

Phòng bao hiện tại ai, chỉ ba đàn ông tụ tập ở góc chuyện phiếm. Giang Bân tìm một chỗ cách xa họ nhất, với Hứa Tiêu: "Chú chuyện của cháu từ chỗ Hiệu trưởng trường cháu, cháu xuất sắc, cho nên chú định tài trợ cho cháu học đại học."

 

 

Loading...