“Đến lớp của ạ.” Nguyễn Kiều Kiều trả lời. Các thầy cô trong văn phòng nhiệt tình quá, cô bé đỡ nổi. Đợi đến khi giờ học cô bé đó thì các thầy cô cũng vặn dạy hết .
Khác với trường cấp hai, để tiết kiệm thời gian cho học sinh lớp 12, phòng học của khối 12 ở tầng một, còn khối 10 ở tầng ba.
Ba đều vóc dáng cao lớn nên chỗ đều ở phía cuối lớp. Nguyễn Kiệt dắt cô bé từ cửa , ban đầu gây chú ý lắm, cho đến khi một nam sinh trong lớp đột nhiên hét to một tiếng.
“Vãi chưởng, ở em bé b.ú sữa thế !”
Nguyễn Kiều Kiều vốn dĩ nhỏ nhắn, mũm mĩm, là trắng trẻo non nớt cũng quá lời. Như trông cô bé càng nhỏ hơn. Đứng giữa đám thiếu niên học muộn, lớn nhất 17-18 tuổi, quả thực cô bé giống như một em bé còn b.ú sữa .
“Cao Kính Tùng, gào cái gì, dọa em gái tớ sợ, tớ cho tay đấy!” Nguyễn Thỉ mắng.
Nam sinh tên Cao Kính Tùng sờ sờ mũi, mặt dày sán đến gần, tò mò chằm chằm Hứa Tư và Nguyễn Kiều Kiều, hỏi: “Đây là em trai , nhà còn con lai ?”
Ba đều lười giải thích thế của Hứa Tư, chỉ tùy ý gật đầu.
Lúc , càng nhiều tò mò sang.
“Tớ cô Thư một cô con gái là thần đồng, chính là cô bé mắt ? Trông xinh thật đấy, giống hệt búp bê vải.” Có thì thầm.
“...” Búp bê Nguyễn Kiều Kiều vải, thật cô bé điếc, thể thấy hết.
Cũng may Nguyễn Kiều Kiều còn giữ bình tĩnh, coi như thấy gì, lên bàn học của Nguyễn Kiệt. Đầu tiên cô bé tò mò quanh phòng học, thấy cả lớp đều đang , lặng lẽ thu hồi tầm mắt, cúi đầu xem sách giáo khoa của Nguyễn Kiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-774-nam-nu-thu-thu-bat-than-4.html.]
Mở sách Vật lý xem... ừm, xem hiểu, đóng !
Cô bé vẫn là tiếp tục ngắm thứ khác thì hơn.
Tiếp theo, cô bé thấy một nam sinh to con tới, dáng vẻ quan hệ khá với Nguyễn Kiệt, tới khoác vai Nguyễn Kiệt, nhưng Nguyễn Kiệt ghét bỏ đẩy .
Tuy nhiên đối phương cũng để ý, mà Nguyễn Kiều Kiều hỏi: “Đây thật là em gái ?”
“Nếu thì ? Em gái chắc?” Nguyễn Thỉ về chỗ cất đống đồ ăn vặt Nguyễn Kiều Kiều đưa ngăn bàn, thấy câu đó liền hỏi với giọng vui.
Nam sinh to con vội vàng xua tay.
Nhìn bộ dạng Nguyễn Thỉ là thể trêu chuyện , nếu khi ăn đòn.
Lục Trân và Nguyễn Kiệt là bạn cùng bàn. Cậu trở chỗ liền bắt đầu móc đồ ăn vặt từ túi quần . Khi lôi đống đồ ăn vặt , nữ sinh bàn quả thực trợn mắt há hốc mồm, mang theo vẻ thể tin nổi hỏi: “Lục Trân, hóa thích ăn mấy món ?” Mấy món ăn vặt vớ vẩn , còn cả một gói táo đỏ nhỏ nữa!
Lục Trân trả lời, nam sinh bàn bên cạnh xa nhướng mày : “Tiểu Lâm Lâm, cái , đây là chuyên môn mua cho ăn đấy.”
Nghe , nữ sinh bàn của Lục Trân lập tức đỏ bừng mặt. Cô bạn tên Chu Lâm, học cùng Lục Trân từ tiểu học.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô bạn thích nam sinh học giỏi, nhưng Lục Trân từ nhỏ vô pháp vô thiên, đặc biệt nghịch ngợm. Hồi lớp Năm tiểu học, còn cùng Nguyễn Kiệt ném đá đầu chơi. Ấn tượng của cô về vẫn luôn , cảm thấy là trai hư.
từ năm nào, thành tích của đột nhiên lên. Tuy con vẫn vẻ lưu manh, trông hung dữ, nhưng qua một tháng bàn bàn ở cấp ba, cô bạn thể nhận thực chỉ hung dữ bề ngoài, bản chất .