Cô gọi vài văn phòng, xong lời kể của mấy học sinh, sắc mặt cô cũng trở nên khó coi.
So với Hiệu trưởng, cô càng tin tưởng mấy học sinh của hơn, bởi vì từ tiếp xúc với Kỳ Liên, cô ông là loại như thế nào.
Và cả buổi chiều hôm đó, Kỳ Duy Tâm đều đến lớp, đoán chừng cũng là còn mặt mũi nào để tới.
Trước tiết tự học buổi tối, Nguyễn Kiến Quốc chở Thư Khiết từ thành phố trở về, ghé qua bệnh viện đưa chút đồ ăn cho Nguyễn Kiến Đảng đang túc trực ở đó, thuận đường cũng mang cho con gái và mấy đứa cháu ít đồ ăn.
Khi gặp Thư Khiết, đám Nguyễn Lỗi đang ăn cơm. Nguyễn Kiều Kiều sức ăn nhỏ, ăn xong , đó kể chuyện xảy ở trường như một câu chuyện cho bà . Nguyễn Kiến Quốc xong ha hả, vỗ đầu Nguyễn Lỗi khen ngợi: “Tiểu t.ử lắm.”
Thư Khiết chút trầm mặc, vui vẻ như Nguyễn Kiến Quốc, ngược còn chút lo lắng.
Chuyện trong mắt bọn trẻ là chuyện đại khoái nhân tâm, nhưng theo bà thấy thì đơn giản như , đặc biệt là khi quen những sự dơ bẩn nơi quan trường, bà việc tổn hại gì đến cốt lõi của Kỳ Liên.
Bởi vì bất kể Kỳ Duy Tâm thi cử thế nào, ông thể đẩy trách nhiệm ngoài, chỉ cần là trẻ con hồ đồ, nhất thời chuyện sai trái... Cùng lắm ông chỉ gánh cái trách nhiệm giáo d.ụ.c nghiêm.
Mà với kết quả như , con gái bà và bọn Nguyễn Lỗi sống ở trường cấp hai chắc chắn sẽ khó khăn. Kỳ Liên là kẻ tâm địa âm u, ông sẽ chẳng quan tâm đắc tội là trẻ con lớn.
Bà trầm tư vuốt ve cái đầu nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều. Vốn dĩ những việc bà định xử lý sớm như , nhưng hiện tại xem một khối u ác tính vẫn nên nhổ sớm thì hơn, nếu hại chỉ con bà mà còn nhiều học sinh khác.
“Tối nay sẽ cùng các con thi, đó buổi tối chúng cùng về nhà.” Thư Khiết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-758-nhan-to-quy-tong-14.html.]
“Vâng ạ.” Nguyễn Kiều Kiều nghi ngờ gì gật đầu đáp lời, gặm quả táo trong tay, gặm đến cái miệng nhỏ bóng loáng, dáng vẻ mềm mại đáng yêu, Thư Khiết mà tim tan chảy.
Tiết tự học buổi tối đúng giờ bắt đầu, Hiệu trưởng sớm cầm bài thi do thầy Cố đề chờ ở phòng Hiệu trưởng. Lần khối Sáu xảy chuyện như , bản Hiệu trưởng cũng coi trọng, triệu tập top 10 của khối đến thi.
Chuông báo tiết tự học reo, đều tự giác đến nơi, chỉ Kỳ Duy Tâm là đến cuối cùng, hốc mắt đỏ hoe, ai cũng thể nhận cô bé thảm.
Sau khi phòng, cô bé dám ai, chỉ cúi đầu tìm chỗ của xuống.
Là Kỳ Liên đưa cô bé tới. So với vẻ tức hộc m.á.u lúc trưa, Kỳ Liên lúc tỏ phong khinh vân đạm, chỉ là khi thấy Thư Khiết bên ngoài văn phòng Hiệu trưởng, sắc mặt ông vẫn đổi.
Thư Khiết chủ động tiến lên chào hỏi: “Thầy Kỳ, lâu gặp.”
Kỳ Liên bà, những ký ức xa xưa chậm rãi ùa về, ánh mắt trở nên vẩn đục, hồi lâu mới : “Đã lâu gặp.”
Ông đàn ông cao lớn bên cạnh bà, đột nhiên nghĩ đến điều gì, đầu hỏi với vẻ thể tin: “Cậu Nguyễn Lỗi là con trai của hai ?”
“Không , đó là cháu trai , con gái là Nguyễn Kiều Kiều.” Thư Khiết trả lời.
Biểu cảm của Kỳ Liên cứng đờ một chút. Ông nghĩ thế nào cũng ngờ rằng, đứa học sinh đối đầu với ông khắp nơi là nhà họ Nguyễn. Nghĩ đến những chuyện đây, giống như lúc đầu đối với Kỳ Duy Tâm, ông thấy chột một cách khó hiểu, cũng dám đối mặt với Thư Khiết.
Ánh Trăng Dẫn Lối