Lần Kỳ Liên thực sự đá tấm sắt . Nếu là khác, lẽ sẽ e ngại phận của ông mà dám ầm ĩ phô trương như , nhưng nhóc mập mạp là ai chứ? Từ nhỏ lớn lên cùng một đám em, ngoại trừ bà nội Nguyễn, từng sợ ai bao giờ.
Cậu cũng chẳng cái gì gọi là e ngại nể nang. Vốn dĩ thích Kỳ Duy Tâm, cô còn gian lận để cướp vị trí vốn nên thuộc về và em gái, thể đây? Đương nhiên là cam tâm , nếu ầm ĩ lên cho cùng thì uổng công trai lắm.
Cái giọng đang độ vỡ tiếng của , vốn dĩ khó như vịt đực kêu, nay gào lên một cái, chẳng là khiến cả khối đều .
Nguyễn Kiều Kiều đang ngủ say, còn đang mơ một giấc mộng , đột nhiên trong mơ truyền đến tiếng một đàn vịt kêu "cạc cạc", trong nháy mắt đ.á.n.h thức cô bé dậy.
Cô bé mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên, đôi mắt to ngái ngủ quét một vòng, phát hiện bên cạnh thấy , nhóc mập mạp xéo đối diện cũng biến mất. Lúc Dương Điệu hưng phấn chạy tới, lắc lắc cánh tay cô bé gọi: “Tiểu ếch xanh mau dậy , mau dậy , trai ngầu lắm, chúng mau xem một chút.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thực tế là cô bé chạy xem , mục đích là kéo theo bạn nhỏ của cùng hóng chuyện.
Nguyễn Kiều Kiều cứ thế ngơ ngác kéo ngoài, thấy cảnh tượng hoành tráng bên ngoài, cô bé lập tức tỉnh ngủ.
Cậu nhóc mập thực sự gây động tĩnh lớn, học sinh cả ba khối lớp đều chạy xem. Khối lớp Sáu vây quanh xem trực tiếp, còn các chị khối lớp Bảy, lớp Tám ở lầu thì ghé lan can xuống.
Nguyễn Phong đó ở lan can vài , vốn dĩ đang cùng bạn học vây xem náo nhiệt, kết quả thấy trung tâm vụ việc là thằng em trai ngốc nghếch của , sắc mặt liền đổi, lập tức xoay chạy xuống .
Lúc , nhóc mập chạy tắt thở, chẳng còn chút sức lực nào.
Kỳ Liên cũng khá hơn chút nào, cũng thở hồng hộc. Hai đối diện , chống tay lên đầu gối, khom lưng thở dốc đối phương. Kỳ Liên chỉ tay : “Em đừng... chạy... em trốn thoát ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-753-nhan-to-quy-tong-9.html.]
Cậu nhóc mập hít một thật sâu, đảo mắt một cái: “Không chạy thì chạy, dù ... dù trường cũng ..., hộc hộc...”
“...” Kỳ Liên tức giận đến mức tắc nghẽn cơ tim, đúng là từng gặp đứa trẻ nào như thế .
Trận thế bên ầm ĩ quá lớn, ít giáo viên cũng theo xem, ngay cả Hiệu trưởng cũng gọi từ văn phòng xuống.
Làm Hiệu trưởng bao nhiêu năm, ông từng thấy cảnh tượng nào như , một học sinh náo loạn cả trường học, ông nghiêm mặt hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì!”
Kỳ Liên lúc bớt thở dốc, về phía vài bước định bắt lấy Nguyễn Lỗi. Chân Nguyễn Lỗi hiện tại nặng như chì, nặng c.h.ế.t, ngờ Kỳ Liên tóm thật.
“Hiệu trưởng, việc gì , học sinh giờ nghỉ trưa chạy lung tung, đang...”
“Ái chà, thầy giáo đ.á.n.h nha, ôi chao, đau quá, cứu mạng với...” Kỳ Liên còn xong, nhóc mập liền đặt m.ô.n.g phịch xuống đất. Người vốn béo, trọng lực đột ngột dồn xuống, Kỳ Liên trong chốc lát giữ nổi .
Cậu nhóc mập quen cảnh mấy bà cô nông thôn đ.á.n.h trong thôn, vạ xuống đất là bắt đầu lăn lộn, kêu gào: “Thầy giáo đ.á.n.h , ôi chao, em thương , chân em chắc gãy .”
“...” Mặt Kỳ Liên tức đến mức chuyển sang màu gan heo, nào gặp qua trận thế ăn vạ kiểu .
“...” Một đám học sinh cùng giáo viên càng cạn lời Nguyễn Lỗi đang đất dùng chân xoay vòng tròn. Chân gãy mà còn thể xoay vòng điêu luyện thế ?