Thím Đỗ Thanh vẫn việc ở Cung Tiêu Xã (Hợp tác xã mua bán). Thím chiếm hời của nhà bác cả nên chỉ nhận phần chia hoa hồng cuối năm. Ngoài lúc đầu giúp tìm cho tiệm cơm, thím chỉ phụ giúp việc bên ngoài một chút, còn thời gian khác căn bản sẽ nhúng tay việc kinh doanh.
Thím Ngô Nhạc tuy tham gia nhưng thấy Đỗ Thanh , cũng mặt mũi nào đòi hỏi, hơn nữa chú Nguyễn Kiến Dân lệnh cấm, nên thím cũng về chỗ cũ việc, can thiệp quá nhiều chuyện tiệm cơm.
Nói trắng là ban ngày, nhà họ Nguyễn ngoại trừ bà nội thì chẳng lớn nào, già thì cũng là trẻ con.
Liễu Chiêu Đệ hẳn là dò la rõ điểm , nên mới dám đến nhà họ Nguyễn cướp giữa ban ngày ban mặt.
Đó là cướp thật sự. Mụ thuê năm sáu tên lưu manh từ thôn của chồng hiện tại, bất ngờ xông dãy nhà trệt cạnh nhà lầu của nhà họ Nguyễn để bắt Nguyễn Vĩ đang định sang xem TV.
Lúc ở nhà bên cạnh, ngoài đám Nguyễn Phong đang xem TV còn mấy đứa trẻ cùng tuổi trong thôn. Tất cả đang xem phim "Anh Hùng Xạ Điêu" chương trình ngày nghỉ, bàn tán khí thế ngất trời thì đột nhiên thấy tiếng Nguyễn Vĩ kêu cứu thất thanh ngoài cửa. Mấy nhóc còn tưởng nhầm.
Đến khi thấy mấy đàn ông khiêng Nguyễn Vĩ ngang qua cửa, mặt đứa nào cũng biến sắc, chạy vụt ngoài.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Bà ơi! Bà ơi! Bà ơi! Mau đây!" Nguyễn Khánh chạy đầu tiên, chạy hét gọi bà nội đang dọn chuồng dê ở sân , đó mới chạy nhanh cổng.
Bên ngoài, mấy nhóc chặn đường đám lưu manh. Chỉ là mấy bé mới mười mấy tuổi so với những gã đàn ông trưởng thành, về khí thế rõ ràng cân sức.
"Các gì đấy, mau thả em trai !" Nguyễn Phong cũng sợ, khi chạy vớ ngay khúc củi bên góc tường, lao tới chắn mặt bọn chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-734-olympic-6.html.]
"Tiểu Phong, cháu tránh , thím hai đưa Tiểu Vĩ về nhà, liên quan gì đến cháu." Liễu Chiêu Đệ đang cõng con lưng bước tới , phẩy tay hiệu cho mấy tên lưu manh mau , nếu để bà nội Nguyễn thì sự việc sẽ rắc rối.
mụ định là thể toại nguyện, bởi vì ngay giây tiếp theo bà nội đuổi tới nơi.
Theo bà là Nguyễn Kiều Kiều mới ngủ dậy, còn tỉnh táo hẳn, và Hứa Tư theo bảo vệ cô bé. Ngoài còn Thịt Thịt - con vật thấy cảnh tượng liền tỏ vẻ hưng phấn, dùng móng vuốt to lớn cào cào mặt đất.
Nguyễn Kiều Kiều thực sự là mở rộng tầm mắt, cô bé ngờ Liễu Chiêu Đệ dám như thế, đây chẳng là tìm đường c.h.ế.t ?
Sắc mặt bà nội khó coi, chằm chằm Liễu Chiêu Đệ béo như heo, hận thể ăn tươi nuốt sống mụ : "Liễu Chiêu Đệ, cô phát điên cái gì thế hả!?"
Nỗi sợ hãi bà nội bao năm qua khiến Liễu Chiêu Đệ theo bản năng rụt khi thấy bà. nghĩ đến việc còn là con dâu nhà , mụ lập tức ưỡn ngực, lý lẽ hùng hồn: " đến đón con trai , nó do sinh , đưa thì đưa."
Nói xong, sợ đêm dài lắm mộng, kéo trong thôn tới, mụ lập tức hiệu bằng mắt cho đám lưu manh ôm Nguyễn Vĩ nhanh.
mấy nhóc để mụ mang dễ dàng thế, liền đuổi theo, giằng co ngay tại cổng lớn.
Nguyễn Kiều Kiều sốt ruột, mấy tên lưu manh đều cao to hơn các trai cô bé, cô bé sợ các chịu thiệt. với tay chân bụ bẫm của thì đ.á.n.h ai? Chỉ thể đặt hết hy vọng Hứa Tư.
Hứa Tư cô bé trấn an, đó sang Thịt Thịt đang chờ sẵn lệnh xuất kích. Thịt Thịt lập tức vươn cổ, ngửa mặt lên trời tru một tiếng dài: "Gâu gâu! Gâu gâu!" (Tiếng hú như sói).