"Bác cháu cố ý, cháu cũng đang buồn trong lòng, đúng nào?" Thư Khiết , nhẹ nhàng vuốt tóc .
Sự dịu dàng , mười mấy năm qua Nguyễn Vĩ từng cảm nhận từ Liễu Chiêu Đệ.
Liễu Chiêu Đệ học hành, hiểu đạo lý lớn, mấy em đ.á.n.h ít, đặc biệt là mỗi nhắc đến chuyện em gái, bà đ.á.n.h họ. Bà bao giờ vuốt tóc họ dịu dàng như thế , cũng bao giờ chuyện với giọng điệu êm ái như . Cậu thậm chí còn cảm thấy khi tay bác cả đưa tới còn mang theo mùi hương thoang thoảng...
Trong lòng Nguyễn Vĩ buồn, nghĩ giá mà bác cả là thì mấy.
Nguyễn Vĩ ngậm nước mắt gật đầu.
Chiều nay khi về, gặp Liễu Chiêu Đệ đường. Bà đưa cho một ít đồ ăn vặt, thực sự vui sướng vô cùng, cầm khư khư tay nỡ ăn, định mang về chia sẻ với em gái. Kết quả về đến nhà, chỗ đồ ăn vặt đó Nguyễn Kiến Đảng vứt . Bố còn với rằng Liễu Chiêu Đệ căn bản yêu , chỉ cướp về, bởi vì bà sinh con trai ở nhà chồng mới!
Khoảnh khắc đó, trái tim Nguyễn Vĩ như khoét một lỗ lớn.
Cậu tin, hỏi Nguyễn Kiến Đảng bằng chứng gì, Nguyễn Kiến Đảng liền bảo bây giờ ai cũng chuyện đó, chỉ là thằng ngốc gì.
Vì , tư tưởng của mới ngõ cụt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhìn Nguyễn Vĩ rưng rưng gật đầu, Thư Khiết thở dài.
Sau đó bà mới : "Tiểu Vĩ, chuyện nếu cháu trách, thì hãy trách bác ."
Nguyễn Vĩ ngạc nhiên bà.
"Chuyện ngay từ đầu Kiều Kiều cũng . Hôm cháu đến tìm cháu, con bé với bác. Bác thông qua sự đồng ý của cháu, tự tìm hiểu tin tức về cháu, và cũng mới mấy hôm rằng cháu vì cướp cháu nên mới đột nhiên thiết với cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-726-cuop-doat-18.html.]
"Cháu cũng đấy, em gái cháu đặc biệt yêu quý mấy các cháu. Con bé sợ cháu cướp mất, lúc đó định cho cháu , là bác ngăn cản con bé."
"Cháu vì ?"
Nguyễn Vĩ lắc đầu.
"Cháu , cháu nghĩ những gì xem. Có khi đau buồn, cháu chẳng còn quan tâm gì nữa nên mới mắng Kiều Kiều ?"
Nghe đến đây, Nguyễn Vĩ áy náy cụp mắt xuống.
"Điều bác dự đoán từ , nên mới bảo con bé đừng . Bởi vì con bé cũng là bảo bối của bác, bác nỡ để con bé buồn, cũng giống như con bé nỡ để cháu buồn , nên bác cho nó ."
"Cho nên chuyện , trách thì trách bác ."
"Không ạ, là cháu sai, là cháu giận quá mất khôn." Nguyễn Vĩ cúi đầu, ân hận tột cùng.
Thấy Nguyễn Vĩ như là thực sự nhận lầm của , Thư Khiết thở phào nhẹ nhõm, lúc mới vấn đề chính: "Được , chúng giờ bàn xem ai đúng ai sai nữa. Bác chỉ hỏi cháu một câu, Tiểu Vĩ, cháu sang sống cùng cháu ?"
Lần Nguyễn Vĩ lắc đầu mạnh đến mức như rụng cả đầu.
Tuy khao khát tình , nhưng tuyệt đối sẽ rời khỏi nhà họ Nguyễn, c.h.ế.t cũng .
"Vậy , thế thì cháu cứ yên tâm học hành . Cháu , còn cả hai trai cháu nữa, đều là bác từ bé đến lớn, thực cũng chẳng khác gì con ruột của bác. Cho dù , cháu chẳng vẫn còn bác và ? Cháu xem Kiều Kiều đấy, con bé thích các thế nào, ai nó cũng nỡ xa rời."