Đứa bé lưng bà trái ngược, chân tay khẳng khiu, gầy như con khỉ con. Khi bà cúi đặt đứa bé xuống, Nguyễn Kiều Kiều mới phát hiện đầu đứa bé dường như quá to, cân đối chút nào so với hình gầy gò ốm yếu .
Chắc chắn là bệnh gì đó, nếu trẻ con bình thường sẽ như .
Liễu Chiêu Đệ thấy Nguyễn Vĩ thì mắt sáng lên, lắc lư hình béo mập tới, cúi thở hồng hộc đặt con gái xuống.
"Tiểu Vĩ con xem, em gái con tỉnh ." Liễu Chiêu Đệ vui vẻ . Đứa bé trong lòng bà trông chừng một tuổi rưỡi, lẽ do đầu quá to nên , oặt ẹo trong lòng Liễu Chiêu Đệ trông như ngoài hành tinh dị dạng.
Nguyễn Vĩ chẳng thích đứa em chút nào, ghét từ tận đáy lòng. Cậu chỉ liếc qua loa Liễu Chiêu Đệ, : "Mẹ, con tiền."
Nguyễn Kiến Đảng cũng tỏ thái độ rõ ràng là sẽ chi tiền chữa bệnh cho đứa bé .
Liễu Chiêu Đệ im lặng vài giây, đó : "Không , tìm con vì tiền, , chỉ là nhớ con quá nên gặp con thôi."
Nói bà đưa tay âu yếm xoa đầu Nguyễn Vĩ.
"Tiểu Vĩ nhớ ? Ở nhà bố đối xử với con ?"
Liễu Chiêu Đệ hỏi dịu dàng, vẻ mặt tràn đầy yêu thương và nhung nhớ, giống như đang giả vờ. Ngay cả Nguyễn Kiều Kiều trốn trong góc tối quan sát cũng ngạc nhiên thôi. Liễu Chiêu Đệ đột nhiên đổi tính ?
Bắt đầu thực sự yêu thương con trai ư?
"Anh cả và hai con chuyện tìm con ?"
"Không ạ." Nguyễn Vĩ lắc đầu. Sự khao khát tình mẫu t.ử bẩm sinh khiến cách nào cự tuyệt sự dịu dàng hiện tại của Liễu Chiêu Đệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-708-co-em-gai-ben-kia-23.html.]
"Vậy là , cũng đừng nhé. Mẹ chỉ là nhớ con thôi, hai con hiểu lầm nhiều quá, sợ các cho con gặp , nên cũng đừng , ?"
Nguyễn Vĩ bà , chần chừ gật đầu.
Liễu Chiêu Đệ mỉm hài lòng, đó đỡ đứa bé trong lòng dậy một chút, : "Con chẳng thích em gái ? Con xem, sinh cho con em gái nhỏ , đáng yêu ?"
"......" Nguyễn Vĩ đứa bé đầu to mặt, chẳng thấy đáng yêu chỗ nào.
nể mặt Liễu Chiêu Đệ, vẫn gắng gượng vài câu với đứa bé, nhưng đứa bé cứ chằm chằm với vẻ mặt đờ đẫn, chẳng phản ứng gì.
Nguyễn Vĩ ở cổng trường với Liễu Chiêu Đệ nửa tiếng, mãi đến khi mặt trời lên cao, Liễu Chiêu Đệ mới cõng con gái về, khi cũng nhắc thêm chuyện tiền nong.
Lần Nguyễn Kiều Kiều cũng nghi hoặc, chẳng lẽ Liễu Chiêu Đệ thực sự đổi?
Trên đường về Nguyễn Vĩ cũng hoang mang, hỏi Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, em bảo thực sự nhớ ? Bà bảo chỉ đến thăm thôi, cũng đòi tiền, hai gặp mặt đều đòi mà."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Em cũng nữa." Nguyễn Kiều Kiều mím môi nghi hoặc: "Hay chúng về hỏi bà nội ?"
"Anh sợ." Nguyễn Vĩ co rúm . Bà nội Nguyễn đối với các dịu dàng như với Nguyễn Kiều Kiều , mỗi bà sầm mặt xuống là sợ c.h.ế.t khiếp.
"Không , em hỏi giúp ." Nguyễn Kiều Kiều thản nhiên : "Vừa nãy hai hẹn gặp mặt thế nào?"
(Tiêu đề chắp vá xem tạm nhé, Tạp Tạp lười nghĩ quá o(╯□╰)o)