Chỉ là đồ vật dù đến , Nguyễn Kiều Kiều cũng thể nhận.
Trước nhà họ Viên đối với cô, mua đồ ăn, mua quần áo, những thứ đó còn tạm chấp nhận . nhận món đồ quý giá như thế thì tuyệt đối .
Mặc dù lão phu nhân Viên thực sự nhiệt tình, nhưng Nguyễn Kiều Kiều vẫn kiên quyết từ chối, nhất định chịu nhận.
Cuối cùng, lão phu nhân Viên vẻ buồn rầu hỏi: "Kiều Kiều chê đồ của bà ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Đương nhiên ạ." Nguyễn Kiều Kiều vội vàng lắc đầu. Thấy bà cụ vẻ buồn, cô giả vờ nghịch ngợm : "Kiều Kiều còn nhỏ, mấy thứ cũng chẳng dùng đến. So với mấy thứ , Kiều Kiều thích đồ ăn ngon hơn. Nếu bà nội thương Kiều Kiều, chuẩn cho Kiều Kiều thật nhiều đồ ăn ngon là ạ."
Lão phu nhân Viên dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của cô bé, ánh mắt càng thêm dịu dàng, chỉ cảm thấy cô bé giống hệt cô con gái trong ký ức của bà.
Con gái bà cũng thiện lương đáng yêu như .
Bà im lặng hai giây, đó gật đầu: "Được , bà cất giữ mấy thứ giúp Kiều Kiều , đưa cho con nhé."
Nguyễn Kiều Kiều đáp lời, dù cô cũng sẽ nhận.
Như khi, Nguyễn Kiều Kiều trò chuyện với bà cụ một lúc, đến giờ cơm thì ăn. Ăn xong, lão phu nhân Viên thấy mệt nên nghỉ . Bên ngoài trời đang nắng gắt, Nguyễn Kiều Kiều đợi một lúc nữa mới về.
Nhà họ Viên thực cũng đông , nhưng lẽ do đặc thù nghề nghiệp nên trong nhà lúc nào cũng vắng vẻ.
Nguyễn Kiều Kiều luôn thấy thương bà cụ. Ở tuổi đáng lẽ là lúc thích con cháu quây quần nhất, cũng chẳng đám cháu chắt của bà tại đến bầu bạn với bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-693-co-em-gai-ben-kia-8.html.]
Hứa Tư bên cạnh cô. Sau khi bà Lưu dọn trái cây rời , Nguyễn Kiều Kiều xích gần , đưa cho một miếng táo gọt sẵn: "Anh Tư ăn ."
Hứa Tư cô một cái c.ắ.n một miếng.
Nguyễn Kiều Kiều cũng tự ăn một miếng. Táo nhiều nước ngọt thanh, là món cô thích nhất. Cô ăn ngon lành, mắt híp , trông như chú chuột hamster nhỏ đang trộm ăn đồ ngon, hai má vốn phúng phính càng phồng lên.
Hứa Tư cô, dây thần kinh đang căng thẳng bất giác thả lỏng.
"Anh Tư, còn nhớ bức tranh treo ở ? Anh xem giờ còn nữa, lạ thật đấy." Nguyễn Kiều Kiều , cô vẫn cảm thấy kỳ lạ. Cô gần như chắc chắn Viên Mạn Nhi chính là con gái lão phu nhân Viên, bức tranh treo ở đó hẳn là để bà ngắm khi nhớ con, nhưng tự nhiên gỡ xuống nhỉ?
Hứa Tư thì nghĩ nhiều như , chỉ sắc trời bên ngoài, Nguyễn Kiều Kiều đang ăn ngon lành bên cạnh, : "Ăn xong chúng về thôi."
Nguyễn Kiều Kiều thích nhà họ Viên, liền gật đầu, nhanh chóng ăn hết đĩa trái cây, đó gọi bà Lưu, nhờ bà sắp xếp xe đưa họ về.
Trước khi , bà Lưu chuẩn cho cô một chiếc bánh kem nhỏ để mang về.
Lúc lên xe, Hứa Tư nhanh hơn bà Lưu một bước, mở cửa xe cho Nguyễn Kiều Kiều , đó cũng theo. Bà Lưu thấy cũng tỏ vẻ gì, chỉ mỉm hiền từ chào tạm biệt Nguyễn Kiều Kiều.
Đợi Nguyễn Kiều Kiều khuất, nụ mặt bà Lưu tắt ngấm, ánh mắt nặng nề hướng về phía phòng lão phu nhân Viên.
"Con bé ?" Lão phu nhân Viên hỏi.
"Vâng, tiểu thư ạ. Theo lời dặn của phu nhân, chuẩn bánh kem nhỏ cho cô ."