Tiễn Triệu Lệ về xong, Nguyễn Kiều Kiều bắt đầu thấy buồn ngủ rũ rượi. Nghĩ đến chiều còn mấy môn chính, cả tiếng Anh, cô vội vàng gục xuống bàn tranh thủ ngủ trưa.
Hứa Tư bên cạnh sách dùng vở quạt mát cho cô.
Dù xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng Nguyễn Kiều Kiều vẫn ngủ say. Chỉ là gối đầu lên tay lâu cũng mỏi, cô trở mấy . Hứa Tư thấy bèn lấy chiếc ba lô vải trong ngăn bàn , đặt lên đùi , để cô xuống gối đầu lên chân ngủ.
Nguyễn Kiều Kiều ngủ mơ màng, tỉnh táo lắm, Hứa Tư bảo thế nào thì cô thế .
Ba lô thời bằng vải bạt quân đội, Nguyễn Kiều Kiều gối lên thấy cũng khá thoải mái, nhanh chìm mộng .
Khuông Thao bàn chứng kiến bộ quá trình, kéo tay tiểu mập mạp vô tâm vô tính bên cạnh, thì thầm hỏi: "Nguyễn Lỗi, bảo lớp trưởng khi nào thích em gái ?"
Chỉ là , dù nhỏ đến , Hứa Tư cũng rõ mồn một.
Cậu cúi đầu cô bé đang ngủ trong lòng , chọc chọc má phính của cô, thấy cô phản ứng gì mới tiếp tục tập trung bài tập.
Cậu thế giới tôn sùng vũ lực, mà coi trọng tiền tài và quyền lực để định đoạt phận địa vị. Tuy nhiều con đường để đạt hai thứ đó, nhưng mắt với , chỉ con đường tri thức là khả thi nhất.
Vì , để cô thể sống hơn, tự do hơn, tiền , quyền càng . Dù chỉ là một chức lớp trưởng nhỏ nhoi, nếu thể hơn, đều sẵn lòng tranh thủ.
Tiểu mập mạp phía trả lời gì để ý nữa, chỉ giữ nguyên tư thế để đùi ngủ cho thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-671-ky-duy-tam-6.html.]
Chuông báo giờ nghỉ trưa reo lên, lớp học vẫn yên tĩnh. Trẻ con tuổi đang sức thừa năng lượng, chẳng đứa nào thích ngủ trưa. thích cũng ngủ, vì ánh mắt của lớp trưởng bọn họ thể ăn thịt .
Chỉ cần quét mắt qua một cái, gần như cả lớp đều rạp xuống bàn. Dù ngủ cũng chẳng dám ho he việc riêng, sợ lớp trưởng ghi sổ! Mà còn là ghi nhớ đến từng phút từng giây nữa chứ!
Hiện tại trong mắt cả lớp, Hứa Tư chẳng khác gì ma quỷ, nếu thực sự tìm điểm khác biệt thì chắc là trai hơn ma quỷ một chút?
Cô chủ nhiệm đợi chuông báo giờ nghỉ trưa reo xong liền qua xem xét tình hình. Thấy lớp yên tĩnh như , cô ngạc nhiên hài lòng. Tuy nhiên thấy tổ 2 thiếu một , cô khựng một chút, lúc mới nhớ đó là chỗ của Kỳ Duy Tâm.
Cô bước lớp, vỗ vai Tằng Kỳ vẫn ngủ, chỉ chỗ trống của Kỳ Duy Tâm.
Tằng Kỳ thấy , theo bản năng liếc về phía Hứa Tư, nhớ đến sự đáng sợ của lớp trưởng, cuối cùng lắc đầu quầy quậy. Cô bé cảm thấy đắc tội ai cũng chứ đừng đắc tội lớp trưởng .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô chủ nhiệm nhíu mày, thẳng về văn phòng.
kịp xuống thì thấy cô giáo Hoàng Lị , Kỳ Duy Tâm theo một đoạn xa bước .
"Cô Hồ." Hoàng Lị cửa liền chào hỏi.
Cha Kỳ Duy Tâm đều là giáo viên dạy lớp 9, cùng một trường, là đồng nghiệp nên quan hệ khá , Kỳ Duy Tâm cũng coi như là cô từ bé mà lớn lên.
Thấy Kỳ Duy Tâm tụt phía , cúi gằm mặt, vẻ suy sụp, cô liền hỏi: "Duy Tâm thế con?"