Hứa Tư xong, về phía Kỳ Duy Tâm, : "Nếu sai điểm nào, hoan nghênh sửa chữa."
Kỳ Duy Tâm nào sai ở , đầu óc cô bé sung huyết đến mức thể suy nghĩ, chỉ cảm thấy ánh mắt các bạn xung quanh đều mang theo vẻ chế giễu và khinh thường.
Vừa nhục nhã phẫn nộ, bàn tay buông thõng bên siết chặt thành nắm đấm, cô bé quệt nước mắt, dậy chạy vụt ngoài.
chạy đến cửa, liền thấy tiếng Hứa Tư : "11 giờ 59 phút 55 giây, về sớm."
Lời dứt, như để chứng minh thời gian sai, vài giây tiếng chuông tan học liền vang lên.
Cả lớp ồ lên kinh ngạc.
Kỳ Duy Tâm sụp đổ trong tiếng ồ đó, òa nức nở, che mặt chạy biến.
Đợi đến khi các bạn trong lớp lục tục về hết, Nguyễn Lỗi Hứa Tư, giơ ngón tay cái lên: "Cậu giỏi!"
"Dùng cái đầu ." Hứa Tư đáp một câu.
"???" Nguyễn Lỗi ngơ ngác, ý gì đây?
Vì hôm qua Triệu Lệ dặn là hôm nay vẫn sẽ mang cơm trưa đến, nên nhóm Nguyễn Kiều Kiều vội nhà ăn mà đợi ở lớp. Còn Nguyễn Phong và Lục T.ử Thư cầm hộp cơm của mấy nhà ăn lấy cơm.
Dù cơm nhà ăn cũng đóng tiền, ăn thì phí, vả mấy con trai đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn khỏe, bao nhiêu cũng ăn hết.
Tranh thủ lúc Triệu Lệ đến, Nguyễn Kiều Kiều chạy lên cạnh bục giảng, vươn ngón tay mũm mĩm chọc chọc cánh tay Hứa Tư.
Đợi Hứa Tư sang, cô lập tức tặng kèm một nụ đáng yêu hết nấc, ừm, nụ sún răng.
Lần Hứa Tư tránh nữa mà cô, như đang đợi cô tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-669-ky-duy-tam-4.html.]
Nguyễn Kiều Kiều tự đuối lý, giọng cũng nhỏ nhẹ hẳn: "Anh Tư, nãy cảm ơn nhé."
"Hừ." Hứa Tư hừ một tiếng.
"......" Nguyễn Kiều Kiều. Quả nhiên, con sói ngốc dù lớn thế nào vẫn cứ kiêu ngạo và khó chiều như .
Thấy cầm miếng lau bảng bắt đầu lau, cô ý lấy lòng, vội chui mặt : "Anh Tư, , để em lau giúp cho."
"Không cần, em lùn quá." Hứa Tư phũ phàng đả kích, túm eo nhấc bổng cô đặt xuống khỏi bục giảng, chỉ chỗ của hai : "Về chỗ ."
"......" Bị xách xuống vì chiều cao khiêm tốn, trái tim Nguyễn Kiều Kiều chút tổn thương.
Cũng tiện mặt dày mày dạn nữa, cô đành về chỗ , Hứa Tư dễ dàng lau sạch bảng đen.
Nguyễn Kiều Kiều leo lên ghế , ánh mắt dừng ở chỗ của Hứa Tư, một lúc, cô cứ thấy gì đó sai sai.
Bàn ghế của cô và Hứa Tư là mua cùng . Nguyễn Kiến Quốc thấy cô nhỏ tuổi, vóc dáng thấp bé nên mua ghế cao một chút. mà... hai ngày nay học, cô cảm giác Hứa Tư xuống cao ngang bằng thế nhỉ?
Không thể nào, cao hơn cô nhiều như cơ mà.
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc cúi đầu xuống gầm bàn, cái sững sờ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lúc cô mới phát hiện bốn chân ghế của Hứa Tư đều dấu vết cưa bớt rõ ràng!
Nguyễn Kiều Kiều quả thực trợn mắt há mồm, ngay đó nghĩ đến một khả năng, vốn chột , giờ càng thêm áy náy thôi.
Người bạn nhỏ của cô, vì cùng cô mà nhiều sự chuẩn như , thế mà cô chẳng gì, chỉ nghĩ đến việc kết bạn với khác, quên mất bạn cũ thể sẽ đau lòng buồn bã, thật là quá đáng trách!