Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 662: Muốn đổi bạn cùng bàn (7)

Cập nhật lúc: 2025-12-21 03:05:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chuyện gì to tát , cục cưng yên tâm, ba sẽ cố gắng xin cho con miễn cả giờ tự học buổi tối nữa!" Nguyễn Kiến Quốc vỗ n.g.ự.c hào sảng.

 

"......" Nguyễn Kiều Kiều.

 

Ăn sáng xong đến trường, Nguyễn Kiều Kiều lớp, còn Thư Khiết và Nguyễn Kiến Quốc xách rượu và t.h.u.ố.c lá đến phòng hiệu trưởng.

 

Hiệu trưởng Trần khá quen thuộc với nhà họ Nguyễn. Chưa đến Thư Khiết, chỉ riêng Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt mang vinh quang cho nhà trường cũng đủ để ông ấn tượng sâu sắc với gia đình .

 

Ông nhiệt tình tiếp đón, nhưng khi đến mục đích của họ, ông tỏ vẻ khó xử.

 

"Đồng chí Nguyễn, đồng chí Thư , hai vị cũng ngoài, thẳng nhé, chuyện thật sự . Cái gọi là quy củ thì thành phương viên, nếu hai vị mở tiền lệ , nhà khác thương con cũng đến yêu cầu như , cũng khó từ chối. Cứ thế thì trường học loạn mất ?" Hiệu trưởng Trần đầy khó xử.

 

Nguyễn Kiến Quốc thì sốt ruột, định lên tiếng Thư Khiết kéo .

 

Thư Khiết nhanh chậm lấy một tập tài liệu từ trong túi hồ sơ, đưa đến mặt hiệu trưởng Trần, nhẹ giọng : "Hiệu trưởng Trần, thầy xem qua cái ạ."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Hiệu trưởng Trần nghi hoặc cầm lên xem, ngay đó mày nhíu chặt.

 

Đây là bệnh án cũ của Nguyễn Kiều Kiều. Một đứa trẻ tám chín tuổi mà trải qua hai bạo bệnh, hai đều thập t.ử nhất sinh, quả thực khiến xót xa và đau lòng thôi.

 

Thảo nào phụ lo lắng đến mức .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-662-muon-doi-ban-cung-ban-7.html.]

 

"Thầy cũng đấy, Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt học, chúng bao giờ yêu cầu bất kỳ sự chăm sóc đặc biệt nào. Chỉ riêng đứa bé , giấu gì thầy, mấy cướp nó về từ cửa tử, chúng thực sự sợ ." Thư Khiết , mang theo nỗi đau lòng của : "Chúng cũng chẳng mong nó tiền đồ lớn lao gì, chỉ mong nó khỏe mạnh lớn lên là ."

 

Đều là bậc cha , hiệu trưởng Trần thể hiểu nỗi lòng , ông gật đầu đồng tình: " , đúng ."

 

Chỉ là, ông vẫn còn chút khó xử.

 

Thư Khiết đến đây chuyển hướng câu chuyện: " cũng hiểu cái khó của thầy. Hay là thế ạ? Về hai đứa trẻ , nhiều, chỉ xin hứa một điều. cam kết trong ba năm tới, mỗi kỳ thi chúng đều sẽ trong top 3 của khối. Như , nếu khác thắc mắc, thầy cũng lý do để từ chối họ, đúng ạ?"

 

Nếu chỉ lấy lý do sức khỏe của Nguyễn Kiều Kiều, hiệu trưởng tuy động lòng nhưng vẫn đồng ý. Dù trong trường học sinh sức khỏe kém cũng nhiều, nếu ai cũng như ông từ chối hết . lời hứa phía của Thư Khiết khiến ông d.a.o động.

 

Phụ thời nay khó chiều. Hôm nay ông miễn giờ tự học cho Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư, ngày mai họ sẽ đến đòi miễn cho con . Cứ thế trường ông loạn thật.

 

lời đề nghị của Thư Khiết giải quyết vấn đề.

 

Bất kể ai đến yêu cầu, ông chỉ cần một câu: "Con chị thi top 3 trường thì đồng ý", một câu thôi là đủ đuổi khéo về.

 

Hiệu trưởng thầm than Thư Khiết tâm tư khéo léo, bất đắc dĩ : "Đồng chí Thư , sớm cô tài ăn nhất lưu, hôm nay diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền."

 

Thư Khiết đây là ý đồng ý, cũng đáp: "Hiệu trưởng quá khen , vẫn là nhờ thầy thương bọn trẻ. Nghe thầy thích chơi cờ vây, tuy cờ nghệ tinh nhưng cũng chút ít, hôm nào xin phép hầu cờ thầy vài ván." Nói bà đưa bộ cờ vây bằng bạch ngọc : "Bộ cờ thầy cứ nhận lấy , đến sẽ hầu cờ thầy vài ván."

 

 

Loading...