Hơn nữa thằng em mười tuổi ở nhà cô bé nghịch như quỷ sứ, suốt ngày phá phách, cô bé đ.á.n.h nó thì cũng là đang đ.á.n.h nó!
Thằng nhóc đó cũng lì đòn, dù nào cũng đ.á.n.h chị, đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập cũng chịu thua, mồm còn già nhem nhẻm khiến cô bé càng đ.á.n.h thêm, giống Nguyễn Kiều Kiều mặt .
Cô bé gì , chỉ một cái thôi mà, ?
Đôi mắt to tròn ngập nước, cô bé đầy tủi khiến cô bé cảm thấy như chuyện tày trời .
"Cậu đừng ? Tớ cho bánh kem ăn nhé, đừng nữa mà?" Để dỗ Nguyễn Kiều Kiều, nữ sinh vội chạy về chỗ, lôi từ ngăn bàn một chiếc bánh kem nhỏ.
Đây là loại bánh kem đang thịnh hành, hình tròn, đựng trong hộp nhựa, bên còn cắm một chiếc ô nhỏ xíu, trông đáng yêu.
bánh rẻ, một đồng một cái, gia đình bình thường bao giờ mua ăn.
Nguyễn Kiều Kiều chiếc bánh kem tay cô bé, chiếc răng cửa rụng bàn, mím chặt miệng, hàm hồ: "Vừa nãy tớ."
"Đâu , tớ là... tớ là đang đau lòng đấy chứ, đau lòng vì rụng một cái răng cửa." Nữ sinh mặt tỉnh bơ hươu vượn.
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Nếu nhắc đến răng cửa thì lẽ cô sẽ dễ chịu hơn một chút.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều trong lòng buồn, thực sự buồn. Rõ ràng 6 tuổi cô mới răng cửa, hiểu nữa. Cô mím môi sờ thử chiếc răng cửa còn , cảm giác "tuổi thọ" của nó cũng sắp hết, càng thêm đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-655-lop-6-10.html.]
Sau cô sẽ sún hai cái răng cửa! Còn mặt mũi nào mà gặp khác nữa!
"Cậu ăn , bánh kem ngon lắm, em trai tớ thích ăn mà tớ còn chẳng nỡ cho, cho ăn đấy ?" Nữ sinh đưa bánh kem đến tận miệng Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều vốn đói, giờ đồ ngon dụ dỗ, chẳng mấy chốc đầu hàng, đưa tay nhận lấy, đầu chỗ khác gặm nhấm từng chút một.
Từ góc độ của nữ sinh , vặn thấy má phính của cô chuyển động từng chút một, trắng trẻo đáng yêu vô cùng.
Cô bé nhịn thốt lên: "Nguyễn Kiều Kiều, đáng yêu thật đấy, giống hệt con ếch xanh ."
"......" Nguyễn Kiều Kiều. Cảm ơn lời khen nhé, nhưng tớ giống ếch xanh!
" , còn nhớ tên tớ là gì ?" Thấy Nguyễn Kiều Kiều chịu , nữ sinh lấy tay chọc nhẹ eo cô.
Nguyễn Kiều Kiều sợ nhột, vặn vẹo một cái, sợ chọc tiếp nên đành đầu trả lời: "Tớ nhớ mà, tên là Dương Điệu."
"Ừ, đúng !" Dương Điệu gật đầu mạnh, nhặt một chiếc bút bi bàn, dùng đầu bút chọc chọc chiếc răng cửa rụng của Nguyễn Kiều Kiều, tò mò hỏi: "Nguyễn Kiều Kiều, thực sự mới chín tuổi ?"
Nguyễn Kiều Kiều cũng chiếc răng đó gật đầu. Chính xác mà cô còn tròn chín tuổi, nhưng ở đây tính tuổi mụ.
"Thế thì bé thật đấy." Tư duy của Dương Điệu nhảy nhanh, chuyển ngay sang chủ đề khác: " mà với con trai thế? Cậu xem cả lớp trừ và lớp trưởng cùng , chẳng ai nam nữ chung cả, bọn con trai hôi c.h.ế.t ." Nói đến đây, cô bé như nghĩ ý tưởng ho, giọng điệu hào hứng hẳn lên: "Hay là cùng tớ !"