Bên ngoài, cái tên thiếu niên đang đó cùng con vật đang uốn éo, chẳng là Tư và Tiểu Bạch nhà cô ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều kinh ngạc thôi, định vui mừng dậy thì chợt nhớ điều gì, lập tức xua tay điên cuồng với Tiểu Bạch. Con rắn quên mất là cái giống gì !
Nơi là chỗ nó thể đến ?
Nguyễn Kiều Kiều lo c.h.ế.t. Nhà họ Viên hầu kẻ hạ ít, riêng thợ vườn cũng hai , lỡ bắt gặp thì ? Không đ.á.n.h c.h.ế.t mới lạ!
Chắc là thấy Nguyễn Kiều Kiều cuống quýt, Tiểu Bạch còn đặc biệt "gợi đòn" uốn éo cái hình quyến rũ của nó, như thể đang khoe khoang gì đó.
Mãi đến khi tiếng bước chân phía , nó mới chịu chui tọt bụi hoa trốn khi phát hiện.
Nguyễn Kiều Kiều lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn bên ngoài, vườn nhà họ Viên đột nhiên thấy đám hoa cỏ chăm sóc đè nát một mảng lớn, cả phát điên.
Ông thấy Hứa Tư bước từ bụi hoa đó, đương nhiên sức tàn phá mang tính áp đảo thể do gây , nhận Hứa Tư, nên chỉ đành tiến lên chào hỏi: "Thiếu gia Hứa, ở đây?"
Ông Nguyễn Kiều Kiều đến, tưởng cùng cô bé.
Hứa Tư ông một cái, trả lời, chỉ lướt qua ông . Khi đến cửa chính, gặp bà Lưu đang bưng một cái lò hương , vặn chạm mặt .
Bà Lưu bưng lò hương ngờ đột ngột gặp Hứa Tư, sắc mặt biến đổi, nhưng nhanh khôi phục bình thường như chuyện gì xảy , hỏi : "Thiếu gia Hứa đến đây, đến tìm tiểu thư Kiều Kiều ?"
Hứa Tư gật đầu, liếc lư hương tay bà . Bà Lưu dường như theo bản năng giấu nó lưng, nhưng lẽ nghĩ điều gì đó nên giấu nữa. Tuy nhiên, động tác theo bản năng đó vẫn Hứa Tư thấy.
Bà Lưu nâng lư hương lên một chút, : "Tiểu thư Kiều Kiều đang cùng phu nhân ngủ, thể đợi cô bé ở phòng khách." Nói xong bà bưng lư hương thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-643-lao-phu-nhan-vien-5.html.]
Hứa Tư liếc bóng lưng bà , thể cảm nhận rõ lưng bà cứng đờ một chút, dường như để ý đến ánh mắt của .
Hứa Tư nhíu mày, thu hồi tầm mắt.
Nguyễn Kiều Kiều ở trong phòng thấy tiếng động, , lập tức gọi nhỏ: "Anh Tư, ."
Nguyễn Kiều Kiều thính lực của Hứa Tư lợi hại, như thể vẫn giữ bản năng loài sói lúc .
Quả nhiên, Hứa Tư nhanh mở cửa bước .
Nguyễn Kiều Kiều dùng bàn tay còn chỉ cái bàn thờ bên : "Anh Tư, mau qua xem hạt châu Phật , em thấy hình như nó giống hệt cái em đang đeo đấy."
Hứa Tư bước tới, hạt châu, lư hương, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Cậu bước nhanh đến bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, liếc lão phu nhân Viên đang ngủ, nhớ đến lư hương bà Lưu mang đổ, sắc mặt càng trở nên khó coi cực độ.
Cậu nắm lấy tay cô : "Đi!"
"Anh Tư?" Nguyễn Kiều Kiều kinh ngạc .
Hứa Tư cho cô cơ hội giải thích, kéo tay cô định lôi , động cả đến tay lão phu nhân Viên.
Lão phu nhân Viên giật tỉnh giấc, lẽ tỉnh táo hẳn nên còn mơ màng, Hứa Tư vài giây mới phản ứng .
"Tiểu Tư đến ," bà hỏi, nhưng tay nắm Nguyễn Kiều Kiều vẫn buông , ngược còn siết chặt hơn.
Sắc mặt Hứa Tư âm trầm đến đáng sợ.