"Thế ông mua hẳn cái biệt thự ? Căn hộ thông tầng mà đủ?" Thư Khiết lạnh.
"Ấy, đúng ha, nghĩ nhỉ!" Đại gia Nguyễn lập tức vỗ trán, tỏ vẻ tán đồng: "Em xem nhà khách đến chơi tí là đủ chỗ ở, đúng là nên mua cái biệt thự!"
"......" Thư Khiết.
Thấy Thư Khiết tức đến mức buồn chuyện, Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy nên chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, cứu vớt "đại gia Nguyễn" khỏi dầu sôi lửa bỏng. Cô tít mắt thò đầu lên từ giữa hai ghế , với ông: "Ba ơi, Kiều Kiều tự lo mà, cần ba học cùng ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhà còn thầu cả ngọn núi , tất cả nguyên liệu đều lấy từ đó, nếu thật sự chuyển hết lên trấn thì ăn kiểu gì?
"Thế cục cưng, con còn nhỏ, bé tí tẹo thế , mà tự ở trọ , con giống mấy trai con." Đại gia Nguyễn chẳng con gái đang giải vây cho , lắc đầu quầy quậy với vẻ mặt " ".
Ông suy nghĩ một chút, phát hiện trấn hình như biệt thự nhỏ, nhưng ở thành phố gần khu nhà lão phu nhân Viên thì .
cũng thể thành phố mua chứ?
Mua cũng , nhưng ông thấy nên đợi đến khi Nguyễn Kiều Kiều học cấp ba hẵng mua.
Ông suy tính , với Thư Khiết: "Bà xã, thấy là chúng mua một miếng đất, tự xây nhà, mua ngay cạnh trường cấp hai cho tiện..."
"Thế ông mua đứt luôn cả cái trường học ?" Thư Khiết hỏi.
"Trường học cũng thể mua..." Nguyễn Kiến Quốc định "trường học cũng mua ?" thì chợt phản ứng , đầu Thư Khiết, mới phát hiện mặt bà lạnh tanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-638-mua-nha-de-di-hoc-cung-con-2.html.]
"Ba, con thật sự tự lo mà." Nguyễn Kiều Kiều ở ghế lặp nữa.
Hơn nữa cấp hai giống cấp ba một tháng mới nghỉ một , mà là mỗi tuần đều về. Quần áo mùa hè nhẹ, cô giặt qua loa là , quần áo mùa đông và xuân thu thì thể đợi thứ sáu mang về nhà giặt.
"Cục cưng, con bé quá." Nguyễn Kiến Quốc thực sự tiền tiêu , mà là ông thực sự xót con. Nguyễn Kiều Kiều mới tám tuổi, đợi lên lớp 6 tháng 10 mới tròn chín tuổi. Người khác lớp 6 đều mười hai mười ba tuổi, cô bé nhỏ hơn nhiều như , để cô ở trường một ông yên tâm .
"Bà xã, cục cưng khai giảng cũng mới chín tuổi thôi." Nguyễn Kiến Quốc cố gắng nhắc nhở điểm .
"Em ." Thư Khiết gật đầu, Nguyễn Kiều Kiều phía , : "Kiều Kiều, xin cho con học ngoại trú . Sau ba sẽ đưa đón con, khi nào ba bận thì con ở nhà nuôi nhé, ?"
Thư Khiết bao giờ nghĩ đến việc để Nguyễn Kiều Kiều rời xa . Cho dù cô bé bùa bình an bà xin, hạt châu Phật Nguyễn Hạo cầu , bà vẫn yên tâm. Nguyễn Kiều Kiều nhất định ở trong tầm mắt bà, nếu ở mặt bà thì cũng ở mặt bà tin tưởng nhất, và đó, Triệu Lệ là thích hợp nhất.
Nguyễn Kiều Kiều ngờ như . Thực cô cảm thấy thể tự chăm sóc bản .
cô cũng hiểu nỗi lo lắng của Thư Khiết, nên chần chừ mà gật đầu cái rụp.
Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh ha hả: "Hóa bà xã sớm nghĩ xong đối sách , với một tiếng."
"Nói với ông thì ông bây giờ hào phóng ngút trời như thế, nhà mà cứ mua là mua?"
Tiệm cơm đúng là kiếm chút tiền, trong nhà cũng khoản tiết kiệm, nhưng đó là vốn lưu động, tương lai còn việc lớn cần dùng. Thư Khiết tiền đó biến thành tài sản cố định ngay bây giờ, điều lợi cho sự phát triển của họ.