Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 632: Dây bình an bị đứt (6)

Cập nhật lúc: 2025-12-20 07:11:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thư Vi ngay bên cạnh, thấy những lời chướng tai gai mắt đó, tính tình nóng nảy bốc lên suýt chút nữa là lao đ.á.n.h , may mà bà nội Nguyễn cạnh kéo kịp.

 

Bà nội Nguyễn lắc đầu hiệu cho cô đừng vội, đó nở nụ tươi rói bước .

 

"Trưởng bối ư? Sao nào? Là ai đang tự xưng là trưởng bối ở nhà họ Nguyễn chúng thế ?" Bà nội Nguyễn híp mắt hỏi, đầu ngang dọc, chỗ ngó chỗ , nhưng tuyệt nhiên thèm bà Ôn, cứ như thể bà vô hình .

 

"Chị dâu, chị..." Sắc mặt bà Ôn biến đổi, bắt đầu khó coi.

 

"À há, cứ tưởng là ai, hóa là Ôn Mộng Hoa . còn đang thắc mắc ai dám xưng trưởng bối ở nhà chứ. Sao thế? Ở nhà vẻ nghiện, còn chạy sang nhà để oai nữa ?"

 

"Ui chao, còn dắt theo cả con trai bé bỏng của bà nữa cơ ? Bao nhiêu năm trôi qua mà con trai bà vẫn lớn ? Đầy tháng đấy? Bé tí thế mang ngoài, trông cho cẩn thận, kẻo khác lỡ chân dẫm c.h.ế.t bây giờ!"

 

Nếu bàn về cãi , khắp cái làng xóm ai mà cãi bà nội Nguyễn?

 

Chỉ cần bà tùy tiện vài câu là thể chọc cho đối phương tức đến dậm chân, mà còn cần dùng đến một từ thô tục nào.

 

Quả nhiên, lời thốt khiến Ôn Mộng Hoa tức đến mặt cắt còn giọt máu, chỉ tay mặt bà mắng: "Nguyễn Lâm thị, bà đừng mà khinh quá đáng! Đừng tưởng kiếm mấy đồng tiền bẩn thỉu mà ngon nhé!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-632-day-binh-an-bi-dut-6.html.]

Bà nội Nguyễn lạnh một tiếng, đầy khinh miệt: "Bà già cứ thích khinh đấy thì nào? Bà già con trai con dâu giỏi giang, kiếm tiền chân chính đấy, thì ? Bà khinh thường như thế thì còn vác mặt đến đây gì?" Nói đến đây, bà khẩy một tiếng, sang hỏi một đàn ông trung niên cạnh: "Tiểu Từ , tội uống rượu gây rối trật tự, còn cố ý gây thương tích cho khác là tội gì nhỉ, xem cần tống tù vài ngày ?"

 

"Trời ơi là trời, Nguyễn Lâm thị bà điên , bà tống giam con trai ư? Bà là ai hả? Ông trời ơi!" Bà Ôn tức điên thật sự, bệt xuống đất, gào vỗ đùi đen đét, kêu gào t.h.ả.m thiết: "Anh Mãn Thương ơi mở mắt mà xem, vợ bắt nạt của thế đây, về mà quản nó ?"

 

"Nguyễn Lâm thị, cái loại đàn bà đanh đá như bà sợ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t ? Bà đối xử với của Mãn Thương như thế, coi chừng nửa đêm về đòi mạng bà đấy."

 

Nếu nhắc đến ông Nguyễn Mãn Thương, lẽ bà nội Nguyễn cũng chỉ định dọa cho đối phương sợ thôi chứ định gì thật. khi bà Ôn luôn mồm gọi tên chồng , ánh mắt bà mới thực sự trở nên lạnh lẽo thấu xương.

 

Trên đời chẳng ai sinh đanh đá chua ngoa.

 

Bà nội Nguyễn xuất là tiểu thư con nhà địa chủ, từ nhỏ cũng coi là sống trong nhung lụa, từng học tư thục một thời gian, tính toán, dám là tri thư đạt lễ nhưng cũng thuộc dạng tính tình ôn hòa.

 

Gả cho Nguyễn Mãn Thương sinh bốn con trai thì chồng hy sinh. Khi đó gặp đúng thời kỳ loạn lạc nhất, dù phận là gia quyến liệt sĩ nhưng cuộc sống vẫn vô cùng gian nan. Đặc biệt là sắc mặt của những kẻ gọi là họ hàng thích , quả thực khó coi vô cùng.

 

Trong đó, để ấn tượng sâu sắc nhất cho bà chính là khuôn mặt của mụ Ôn Mộng Hoa mắt .

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ôn Mộng Hoa kém bà nhiều tuổi. Bà thì mắn đẻ, sòn sòn bốn đứa con trai, còn Ôn Mộng Hoa khó sinh, lấy chồng bao nhiêu năm mụn con nào, mãi mới sinh một đứa thì nuôi đến mười tuổi c.h.ế.t yểu vì bệnh dịch.

 

 

Loading...