Khi Thư Khiết xuống đến chân cầu thang.
Mấy con trai vốn đang tản các nơi, tin em gái bắt nạt liền tức tốc chạy về. Trừ Nguyễn Vĩ và Nguyễn Khánh, Nguyễn Lỗi còn nhỏ, những còn đều học cấp hai, cấp ba, đều là những trai cao lớn.
Đa đều thừa hưởng gen của bố, cao lớn uy vũ, chỉ cần đó cần gì dọa cho hai con sợ c.h.ế.t khiếp.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Gã thanh niên say rượu tên là Nguyễn Tân Khoa, giờ phút cũng tỉnh rượu. Hắn cùng thôn, quan hệ với nhà họ Nguyễn cũng ngoài năm đời (họ hàng xa).
Những năm hai nhà chẳng qua gì, nhưng mấy năm nay nhà họ Nguyễn ăn ngày càng phát đạt, đến đếm xuể, Nguyễn Tân Khoa chính là một trong đó.
Từ nhỏ điều kiện gia đình cũng tạm , nhà chỉ là con trai độc đinh nên khó tránh khỏi nuông chiều. Giờ hơn hai mươi tuổi đầu mà vẫn tìm việc t.ử tế, suốt ngày ăn ở nhà.
Lần đến nhà họ Nguyễn uống rượu, cầm theo mười đồng tiền mừng, tính đến quen, xem thể nhờ vả kiếm chút việc gì .
Nào ngờ, do ở nhà uống rượu như hũ chìm, đến nhà họ Nguyễn theo thói quen uống quá chén.
Ngồi c.h.é.m gió với mấy thanh niên cùng bàn, là những kẻ gì, rượu lời mất hết lý trí, cũng chẳng vì chuyện gì mà cãi . Nguyễn Tân Khoa cứ ngỡ đây là nhà , vớ ngay cái chai rượu ném về phía cầu thang gần nhất, mới gây cớ sự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-631-day-binh-an-bi-dut-5.html.]
Hắn những đàn ông nhà họ Nguyễn lù lù như những ngọn núi lớn, năng lắp bắp run rẩy: "Anh... Kiến Quốc, em thật... thật sự cố ý... xin ."
Mẹ của Nguyễn Tân Khoa là bà Ôn, đối diện với đám cháu trai, cháu họ cách mấy đời đông đảo như , trong lòng cũng hoảng hốt. nghĩ đến việc dù cũng là bậc trưởng bối, bà liền ưỡn ngực, với Nguyễn Kiến Quốc: "Kiến Quốc , Tân Khoa nó còn nhỏ, hiểu chuyện, cháu cứ..."
"Còn nhỏ?" Thư Khiết đến bậc cầu thang cuối cùng thấy liền bật một tiếng. Giọng tuy nhẹ nhàng nhưng ngữ khí lạnh như băng: "Nhỏ cỡ nào cơ? Là nhi đồng mấy tuổi, là thiếu niên mười mấy tuổi? Còn nhỏ hơn cả Nguyễn Hạo nhà ư? Nguyễn Hạo còn chẳng dám gọi là còn nhỏ, con trai bà to xác thế mà còn nhỏ? Bà đang đùa đấy ?"
"Vợ thằng Kiến Quốc, đang chuyện với cháu trai , chỗ cho cô xen mồm ? Lớn đầu mà trong lòng phép tắc ?"
Nếu đối với cánh đàn ông nhà họ Nguyễn, bà Ôn còn chột , thì đối với Thư Khiết, bà vênh váo tự đắc vô cùng. Trong mắt bà , Thư Khiết chỉ là dâu từ nơi khác đến, bà chuyện với nhà họ Nguyễn thì Thư Khiết tư cách chen ngang.
Dạy dỗ Thư Khiết xong, bà Ôn sang Nguyễn Kiến Quốc, vẻ mặt đầy tán thành: "Kiến Quốc , ai cũng bảo cháu cưới cô vợ , chứ thím thấy chắc . Làm vợ mà dám xen cuộc chuyện giữa trưởng bối và chồng, quá là thể thống gì! Sau cháu dạy dỗ cho nghiêm, thì nó trèo lên đầu lên cổ cháu mà đấy!"
Ở nhà , bà Ôn vẫn luôn vẻ gia trưởng như , nên sang bên bà diễn cái vai bề một cách tự nhiên trôi chảy, cứ như thể thực sự là trưởng bối tôn kính của nhà họ Nguyễn .
Bà thậm chí còn định loại con dâu lời đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t mới ngoan ngoãn , nhưng Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt sừng sững cao hơn bà cả cái đầu, lời rốt cuộc vẫn nghẹn dám thốt .