"Mẹ ơi, xem chú Lục bảo sẽ để sẹo , đừng buồn nữa nhé?"
Thư Khiết thấy con gái lúc còn cố ý dỗ dành , suýt chút nữa kìm mà rơi nước mắt nữa.
Bà gật đầu, xoa đầu con gái. Dù bà cũng thể nổi, chỉ dịu dàng : "Kiều Kiều ở lầu ngủ một giấc thật ngon nhé, xuống giải quyết chút việc sẽ lên với con, ?"
Nói xong bà sang Hứa Tư: "Tiểu Tư, con ở chơi với Kiều Kiều nhé, dì xuống ." Càng về giọng bà càng trầm xuống, khuôn mặt đanh lạnh lùng.
Hứa Tư gật đầu. Tuy gì nhưng sắc mặt cũng chẳng khá hơn bà là bao. Bác sĩ Lục bên cạnh mà ngơ ngác, theo ông thấy thì vết thương như thực sự nghiêm trọng, nhất là với trẻ con, va vấp là chuyện khó tránh khỏi.
ông , ở nhà khác va vấp là chuyện thường, nhưng ở nhà họ Nguyễn, Nguyễn Kiều Kiều tuyệt đối phép xảy những chuyện như . Họ cưng chiều cô bé như trứng mỏng, nỡ để cô chịu đau đớn thế .
Sau khi bác sĩ Lục và Thư Khiết xuống, Nguyễn Kiều Kiều trở phòng xuống.
Hứa Tư đỡ cô , cẩn thận kê gối cánh tay thương của cô.
Nguyễn Kiều Kiều vốn định lên lầu ngủ, nhưng trận náo loạn , cái đầu vốn đang choáng váng vì buồn ngủ ngược vì đau đớn mà tỉnh táo hẳn.
Cô ngủ . Sờ lên cổ tay nhỏ bé giờ đây trống trơn, trong lòng cô dấy lên nỗi hoảng loạn vô cớ.
Không dám tỏ yếu đuối mặt Thư Khiết vì sợ lo lắng thêm, nhưng giờ phút cô rốt cuộc thể che giấu nữa. Hàng mi dài rung động dữ dội, cô nhỏ giọng hỏi Hứa Tư: "Anh Tư, xem dây bình an đứt, là điềm báo..."
"Không , ở đây." Hứa Tư cô định gì, lập tức ngắt lời những điều cô kịp thốt .
Nguyễn Kiều Kiều im lặng, chỉ rũ mắt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-630-day-binh-an-bi-dut-4.html.]
Trầm mặc hai giây, cô đột nhiên ngẩng đầu hỏi Hứa Tư: "Anh Tư, nếu cơ thể em chiếm đoạt, thể nhận em ?"
"Có thể." Hứa Tư gật đầu, nhưng vẫn khẳng định: "Sẽ chiếm đoạt, ai thể chiếm ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cậu xổm xuống bên mép giường, cúi đầu để cô thấy sự nghiêm túc trong mắt : "Đừng sợ, là , tin ."
Nguyễn Kiều Kiều bộ dạng thề thốt cam đoan của , trái tim vốn đang hoảng loạn thế nhưng dần dần bình .
Cô trịnh trọng gật đầu: "Vâng, Tư, em tin ."
"Ngủ , canh cho em." Biết Nguyễn Kiều Kiều buồn ngủ mệt, thiếu cảm giác an , Hứa Tư dịu dàng , xuống mép giường, nắm chặt lấy bàn tay cô đặt bên cạnh.
"Dạ, Tư đừng nhé." Trước khi nhắm mắt, Nguyễn Kiều Kiều vẫn còn chút yên tâm dặn dò.
Hứa Tư trả lời, nhưng lực nắm tay cô tăng thêm một chút, như với cô rằng sẽ luôn ở đây bên cạnh cô.
Nguyễn Kiều Kiều thực sự quá mệt mỏi, đau mệt, nhắm mắt bao lâu chìm giấc ngủ.
Hứa Tư đợi cô ngủ say mới đá nhẹ gầm giường một cái. Tiểu Bạch vốn chui từ lâu, lập tức trườn ngay, chằm chằm cổ tay quấn băng gạc còn rỉ m.á.u của Nguyễn Kiều Kiều.
"Xì xì..." Cô chủ nhỏ đáng thương quá.
Nó nghiêng cái đầu to định dùng lưỡi l.i.ế.m lên cổ tay Nguyễn Kiều Kiều, nhưng ánh mắt Hứa Tư quét qua, lập tức cứng đờ thu đầu . Sau đó, ánh mắt nó lộ vẻ hung tàn, trườn nhanh ngoài cửa sổ.