Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 624: Thủ khoa đại học (11)

Cập nhật lúc: 2025-12-20 02:48:12
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Phía con nhà họ Nguyễn, ba . Cho dù ba bên cạnh, con còn chín trai. Mọi đều là hậu thuẫn của con. Bất kể ai bắt nạt con cũng cần sợ hãi, nên trả đũa thế nào thì cứ trả đũa thế , ?"

 

Nếu là , Thư Khiết đúng là kiểu sẽ nhường nhịn ba phần. khi trải qua những chuyện xảy với Nguyễn Kiều Kiều, bà chấp nhận bất cứ ai bắt nạt con bé dù chỉ một chút. Hôm nay nếu vì đang tổ chức tiệc rượu, thì kết cục của cô bé Hoàng Tiểu Tiểu thích đặt điều và tâm địa bất chính sẽ đơn giản như .

 

"Vâng ạ." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, tỏ vẻ học bài học mới.

 

"Được , bà Viên đến đấy, đang nghỉ ngơi trong phòng bà nội con, con thăm bà , ở đây còn bận xong việc." Bà xoa xoa mái tóc mềm mại của con gái, trong lòng ngập tràn sự yêu thương, cưng chiều .

 

Nguyễn Kiều Kiều nhảy chân sáo tìm bà Viên.

 

Mấy năm nay, bà Viên đối xử với cô càng ngày càng . Cô cũng , bà Viên thực coi cô như thế của Viên Mạn Nhi để bù đắp tình cảm.

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng bài xích chuyện đó. Cô chỉ đặc biệt tò mò về tên Viên Mạn Nhi . mấy năm qua, trừ đó lão phu nhân họ Viên nhắc đến, còn ai nhắc nữa, dần dần cô cũng quên mất.

 

Đợi đến khi cô từ phòng bà Viên , khóe miệng dính một ít vụn bánh, cái bụng vốn đang xẹp lép cũng tròn vo.

 

Cô thở dài, còn đến giờ ăn cơm mà cô ăn no mất .

 

"Em ăn vụng cái gì thế? Miệng còn lau sạch kìa." Nhóm Nguyễn Kiệt từ hậu viện , thấy vụn bánh bên khóe miệng Nguyễn Kiều Kiều liền buồn hỏi. Anh móc khăn tay từ trong túi , giữ đầu cô để lau: "Đừng nhúc nhích, vẫn lau xong ."

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng dám lộn xộn, chỉ ngoan ngoãn ngửa đầu lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-624-thu-khoa-dai-hoc-11.html.]

Lục Trân mười lăm tuổi bên cạnh Nguyễn Kiệt, cô bé con đáng yêu ngoan ngoãn đang Nguyễn Kiệt giữ đầu, khóe miệng nhịn mà nhếch lên.

 

"Anh Trân, cái gì đấy?" Nguyễn Kiều Kiều liếc mắt thấy , lập tức chút vui.

 

"Cười em đấy, đồ quỷ đói đầu thai!" Lục T.ử Thư nhảy từ phía hừ lạnh.

 

Nguyễn Kiều Kiều liếc một cái, chớp chớp mắt, đôi mắt to tròn lập tức trở nên ầng ậng nước, trông như một đứa trẻ tội nghiệp: "Anh hai, Trân, Thỉ, Lục T.ử Thư mắng em!"

 

"Thằng nhóc , mày chán sống hả, dám bắt nạt em gái tao, cũng xem đây là trường hợp nào." Nguyễn Thỉ lập tức phối hợp vẻ mặt hung dữ, túm lấy cổ áo Lục T.ử Thư gào lên.

 

Lục Trân thì trực tiếp đá một cước m.ô.n.g Lục T.ử Thư, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn: "Sao chỗ nào cũng mặt mày thế, chỗ nào mát mẻ thì đó mà , đừng ở đây chướng mắt."

 

Nguyễn Kiệt gì, chỉ nắm tay em gái, tít mắt Lục T.ử Thư, quan tâm hỏi: "T.ử Thư, m.ô.n.g đủ đau ? Nếu đủ thì bồi thêm một cước nhé?"

 

"!!!" Lục T.ử Thư: "Cái đám ác ma !"

 

"Hứ!" Nguyễn Kiều Kiều hất cái đầu nhỏ lên đầy kiêu ngạo: "Giờ thì sự lợi hại của em ? Em nhiều trai hậu thuẫn đấy nhé, mà còn dám bắt nạt em, em sẽ bảo tất cả các đ.á.n.h !"

 

"!!!" Viên Tiểu Đông từ nhà chính tới, vặn chứng kiến cảnh . Vốn định hỏi Nguyễn Kiều Kiều xem Tư ở , ai ngờ thấy cảnh tượng "bạo lực" , chẳng dám hỏi han gì nữa, đầu bỏ chạy trối c.h.ế.t. Không trêu , trêu , nhất là nên trốn thôi.

 

(Hứa Tư: Còn nữa...)

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

 

Loading...