"Hả? Thế ? Bà xã, em thế mà nghĩ giống , nãy cũng đang nghĩ nên mời bạn bè thích . nếu theo ý em , tiệm cơm ở thành phố thì hết, để bạn học của con sang thành phố bên cạnh ăn thì việc cũng là cả một vấn đề."
Nguyễn Kiến Quốc liền sầu lo thật sự. Năm ngoái ông cũng mở một tiệm cơm ở thành phố bên cạnh, ăn , chỉ là chở hết bạn học sang đó thì phiền phức quá ?
Ông nhíu mày khổ sở suy nghĩ một lát, định là cùng một ngày, tách , thì lời còn kịp thốt , đầu thấy khuôn mặt nhỏ trắng trẻo nhưng vô cảm của Thư Khiết, lập tức im bặt.
"Mẹ quả nhiên sai, ông bây giờ khác xưa , thành đại gia Nguyễn , chỉ hy vọng đại gia Nguyễn đừng quên vợ tào khang , chút tiền liền đổi vợ..."
"Bà xã..." Nếu lúc còn thái độ của Thư Khiết thì Nguyễn Kiến Quốc cũng sống đến ngày hôm nay.
Ông khuôn mặt đen sì của Thư Khiết, cẩn thận từng li từng tí : "Bà xã, em nghĩ như thế chứ, tiền thế nào nữa, đổi con trai chứ cũng thể đổi em a."
"???" Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt đang tới từ hướng khác.
Nguyễn Kiệt hôm qua mới nghỉ, cũng nghiệp cấp hai năm nay, sang năm lên cấp ba. Vốn tưởng về nhà sẽ cảm nhận chút tình ấm áp, ai ngờ cảm nhận loại "ấm áp" kiểu .
Cũng may bao năm qua quá quen , lặng lẽ đón lấy cái bao tải, tiếp tục công việc mà "đại gia Nguyễn" thành.
Nguyễn Kiều Kiều "đại gia Nguyễn" đang đuổi theo cô chạy quanh sân thể dục, cũng tới phụ giúp phát kẹo. mới phát hai viên, Hứa Tư liền kéo cô , chỉ cái ghế đặt ở cửa phòng học: "Ra ."
"Anh Tư , em mệt, hơn nữa đây là kẹo mừng của hai chúng mà, chúng cùng phát." Nguyễn Kiều Kiều , nếu bố cô mua thì tự nhiên phát hết, cô đang răng cũng chẳng thể ăn kẹo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-610-tot-nghiep-7.html.]
"......" Hứa Tư gì, nhưng vành tai ẩn mái tóc lòa xòa đỏ lên, khuôn mặt tuấn tú cũng thoáng chút hồng hào.
Nguyễn Kiều Kiều đầu vặn thấy, chút kinh ngạc: "Anh Tư, nóng lắm hả? Mặt trời còn lên mà, là nghỉ một lát ."
"Không, cùng phát, kẹo mừng mà." Hứa Tư , khuôn mặt tuấn tú càng đỏ hơn. Dung mạo vốn xuất sắc, giờ phút càng đến mức khiến thể dời mắt.
Ngay cả Nguyễn Kiều Kiều, vẫn luôn cảm thấy cả nhà là trai nhất, cũng nhịn mà ngẩn ngơ.
Người bạn nhỏ của cô, nhan sắc đúng là còn gì để chê!
Toàn trường tổng cộng cũng chỉ hơn hai trăm một chút, mỗi phát năm viên, cái bao tải nặng trịch vẫn còn dư hơn một nửa. Nguyễn Kiều Kiều nghĩ nghĩ, liền bảo Hứa Tư xách bao tải lên, : "Anh Tư, chúng phát cho các thầy cô giáo ."
"Được." Hứa Tư gật đầu, xách bao tải bên cạnh cô bé, cho dù việc chân tay nhưng cũng hề giảm khí chất mỹ thiếu niên của .
Văn phòng giáo viên ở phía khu dạy học. Khi Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư qua hành lang ở giữa, họ gặp Ngũ Y Đình đang .
Ngũ Y Đình năm nay học lớp 3, mười một tuổi, cô bé cao lên ít nhưng vẫn gầy gò như .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tuy Nguyễn Kiều Kiều và cô bé học cùng trường, ở cùng thôn, nhưng do cả hai đều cố tình tránh né nên cơ hội chạm mặt cực kỳ ít.
Nguyễn Kiều Kiều nghĩ, đợi đến khi lên cấp hai, lẽ sẽ thật sự còn gặp nữa.