Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 609: Tốt nghiệp (6)

Cập nhật lúc: 2025-12-20 02:47:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Xì xì xì..." Thật chăng? Thật chăng?

 

Tiểu Bạch uốn éo vui sướng bao, chóp đuôi cuốn lấy Nguyễn Kiều Kiều định trượt khỏi cửa sổ, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, nó ỉu xìu xuống.

 

Tên ác ma đang ở ngay phòng bên cạnh, nếu nó cuốn cô chủ nhỏ ngoài, e rằng sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m mất thôi?

 

Vẫn là thôi , nó còn cùng cô chủ nhỏ lớn lên mà, c.h.ế.t sớm như thật đáng.

 

Nghĩ đến đây, Tiểu Bạch lặng lẽ đặt Nguyễn Kiều Kiều trở giường, dùng chóp đuôi bật quạt điện cho cô bé, kéo chăn mỏng đắp lên n.g.ự.c cô, nhẹ nhàng vỗ về.

 

"Xì xì... Xì xì..." Ngủ , ngủ , cô chủ nhỏ, ngủ trong mơ cái gì cũng .

 

Nguyễn Kiều Kiều vốn dĩ lên lầu là để ngủ, Tiểu Bạch vỗ về như , chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.

 

Ba ngày , Nguyễn Kiều Kiều trường để lấy giấy báo điểm.

 

Không gì bất ngờ, cô bé và Hứa Tư cùng nhất, hơn nữa còn là nhất thành phố. Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư bám sát nút phía , xếp thứ 3 và thứ 4 trong lớp, xếp thứ 7 và thứ 9 thành phố.

 

Vì kỳ thi cuối kỳ năm nay là thi liên trường thành phố, trường tới bốn học sinh lọt top 10, Hiệu trưởng Lư vui mừng khôn xiết. Kể từ khi Nguyễn Hạo nghiệp, bao nhiêu năm ông mới nở mày nở mặt như thế . Ông lập tức quyết định tổ chức một buổi lễ tuyên dương long trọng, đeo hoa đỏ thắm cho Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư, chụp ảnh nghiệp, loại ảnh mà hai đứa dán riêng tường danh dự.

 

Lần nhà họ Nguyễn đều rảnh rỗi, Nguyễn Kiều Kiều đạt thành tích như , đương nhiên là cả nhà cùng xuất động.

 

Nguyễn Kiến Quốc thậm chí còn giấu nhà chạy tới Hợp tác xã mua bán, tìm Đỗ Thanh đặt hẳn 50 cân kẹo!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-609-tot-nghiep-6.html.]

 

Hiện tại kẹo tuy còn hiếm như hai năm , nhưng gia đình bình thường cũng dám ăn nhiều, ai đặt một 50 cân?

 

Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư đang Thư Khiết dẫn chuyện với hiệu trưởng hành lang. Hai bên đang hàn huyên, Nguyễn Kiều Kiều mỉm lắng , đôi mắt nhỏ liếc ngang liếc dọc, bỗng nhiên hình.

 

Chỉ thấy Nguyễn Kiến Quốc vác một bao tải lớn , giữa sân thể d.ụ.c khi sương sớm còn tan, hào sảng gào lên: "Hôm nay cục cưng nhà thi nhất thành phố đấy! Nào, các bạn học đều đây nhận kẹo của chú, mỗi đều nhận năm viên nhé."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"!!!" Nguyễn Kiều Kiều che mặt.

 

Làm đây, bây giờ đổi bố còn kịp ?

 

Thư Khiết vẫn đang thảo luận với hiệu trưởng, đến chỗ vui vẻ liền mỉm , chỉ là nụ nhanh cứng mặt khi tiếng hô hào sảng của Nguyễn Kiến Quốc.

 

Bà mặt vô cảm đầu , dáng vẻ hào khí ngất trời của Nguyễn Kiến Quốc, hít sâu một , đó mỉm với hiệu trưởng: "Xin , xin phép một chút."

 

"Ha ha ha ha, , ." Hiệu trưởng Lư đàn ông đang bọn trẻ vây quanh cách đó xa, đến mức khóe miệng sắp toác đến tận mang tai, Thư Khiết rõ ràng đang cố nén cơn giận mắt, buồn .

 

Nguyễn Kiến Quốc quả thực là vui sướng thật sự. Cục cưng của ông thi nhất thành phố, giỏi giang bao! Hôm nay ông chẳng những mua kẹo, còn tính toán đến tiệm cơm đặt mấy bàn, mời tất cả bạn bè thích ăn, để họ thấy cục cưng của ông lợi hại thế nào.

 

Nhìn thấy Thư Khiết tới, ông cảm nhận bất kỳ cảm giác nguy hiểm nào, còn kéo tay bà : "Bà xã, em giúp nghĩ xem, ngoài phát kẹo còn thể mua gì phát nữa ? Một một chai nước ngọt nhé? Còn nữa, lát nữa cục cưng chụp ảnh nghiệp, chụp cùng nhỉ? Em khéo với Hiệu trưởng Lư xem, thiếu tiền nhá."

 

"Không thiếu tiền? Thế chúng đến tiệm cơm đặt thêm mấy bàn nữa ? Mời tất cả bạn học của Kiều Kiều luôn?"

 

 

Loading...