mà, thời gian một tháng khiến bé đổi.
Có lẽ về mặt điều kiện vật chất, nhà họ Nguyễn thể so sánh với Bắc Đô, nhưng tình yêu thương mà họ dành cho Nguyễn Kiều Kiều thì gì thể sánh bằng.
Chỉ là dù hiểu như , bé vẫn tránh khỏi lo lắng mà hỏi một câu: "Kiều Kiều, em cùng ông ngoại về Bắc Đô ? Ở Bắc Đô nhiều quần áo , đồ ăn ngon, đồ chơi vui, em cùng ông ngoại ?"
Mọi đều câu hỏi khi của cụ ông Thư chỉ là đùa để trêu chọc Nguyễn Kiều Kiều, chính bản Kiều Kiều cũng , nhưng Hứa Tư thì . Cậu tưởng ông cụ thật sự mang Kiều Kiều , liền lập tức bên cạnh sốt ruột hét lên: "Không !"
Mọi vốn đang ha hả Nguyễn Kiều Kiều xem cô bé trả lời thế nào, nhưng khi Hứa Tư lên tiếng, tất cả đều kinh ngạc sang.
Chỉ thấy Hứa Tư chằm chằm Nguyễn Kiều Kiều, vẻ mặt lo lắng : "Anh cũng kiếm tiền, sẽ nuôi em, mua đồ ăn ngon, quần áo , đồ chơi cho em, em đừng !"
"......" Các lớn đều lặng thinh.
Sửng sốt một chút xong, tất cả đều bật ha hả.
Có khả năng trong mắt bọn họ, trêu chọc trẻ con như vui, nhưng họ trong lòng Hứa Tư thực sự lo lắng đến mức nào.
Nguyễn Kiều Kiều bé coi trọng bạn nhỏ duy nhất là , thấy , cô bé hùa theo , mà trở tay nắm lấy tay Hứa Tư, đó với cụ ông Thư: "Đợi đến nghỉ hè, Kiều Kiều sẽ thăm ông ngoại ạ."
Cụ ông Thư sớm đoán câu trả lời , cũng quá hụt hẫng, chỉ .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sau đó, ông gọi Nguyễn Kiến Quốc sang một bên, dặn dò: "Hứa Tư là một đứa trẻ , hãy đối xử với nó, thằng bé thể sẽ tiền đồ lớn đấy."
Nguyễn Kiến Quốc cũng nghĩ ngợi nhiều, gật đầu: "Vâng, con ."
"Kiều Kiều và con gái giao cho con, hãy chăm sóc hai con nó thật ." Giọng cụ ông Thư chút khàn khàn, già , đến thăm , chẳng là khi nào, thật sự là gặp một thì bớt một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-603-2-nam-sau-4.html.]
Lần , Nguyễn Kiến Quốc trịnh trọng gật đầu.
Sau khi tiễn cụ ông Thư , nhà họ Nguyễn thực sự trở nên vắng vẻ hơn hẳn. Trong sân sẽ còn bóng dáng ông cụ thảnh thơi phơi nắng ghế mây, trong phòng cũng còn bóng dáng rực rỡ như lửa đỏ của Thư Vi, càng còn bóng hình thanh tú dìu cô dạo trong thôn.
Nguyễn Kiều Kiều hụt hẫng, để khác thấy, cô bé lén lút hậu viện, đôi mắt đỏ hoe lau nước mắt.
Hứa Tư tới từ phía , xuống bên cạnh cô bé, cũng gì, chỉ lặng lẽ cùng cô ngắm cảnh vật mùa đông còn xanh tươi ở núi.
"Anh Tư, rảnh, chúng sẽ Bắc Đô thăm ông ngoại nhé," Nguyễn Kiều Kiều , tựa cái đầu nhỏ lên bờ vai ngày càng vững chãi của .
"Được, cũng sẽ cùng em."
"Anh Tư, thật ."
"......"
Hai đứa trẻ lặng lẽ tựa , thời gian phảng phất như ngừng trôi.
————
Tháng sáu trời nóng như đổ lửa, cảm giác như con sắp tan chảy .
Là lớp cuối cấp, hôm nay là kỳ thi cuối kỳ, hơn nữa còn là kỳ thi nghiệp xếp hạng thành phố, nên mỗi học sinh đều đối đãi nghiêm túc.
Giám thị coi thi phía bục giảng. Vì kỳ thi xếp hạng thành phố nên giám thị đều là giáo viên từ các trường khác đổi chéo sang, nhằm ngăn chặn hành vi gian lận.
Trước khi bước phòng thi, ngay cái đầu tiên Lý Hoa chú ý tới cô bé bục giảng. Cô bé trông chừng tám chín tuổi, trắng trẻo mũm mĩm như viên bột nếp, xinh cực kỳ. Cô bé mặc chiếc váy hoa nhí màu trắng , buộc tóc đuôi ngựa, khi thấy cô cầm bài thi bước còn mỉm với cô.