Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 598: Tự làm tự chịu (4)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:33:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

c.h.ế.t vì điện giật, mà là dây điện siết cổ…… siết c.h.ế.t!

 

Ngày giỗ của bà tính theo ngày tháng hiện tại là hai tháng khi bà nội Nguyễn qua đời năm . Trước khi c.h.ế.t, bà phát hiện “Nguyễn Kiều Kiều” giả mạo vấn đề, chỉ là ả cho bà cơ hội suy nghĩ, ngay trong ngày hôm đó dùng dây điện siết cổ bà đến c.h.ế.t.

 

Còn chuyện Nguyễn Kiều Kiều điện giật c.h.ế.t, lẽ là do ả tạo hiện trường giả.

 

Bà thậm chí nghi ngờ cái c.h.ế.t của Nguyễn Khánh, Nguyễn Thỉ, thậm chí là cả bà nội Nguyễn, lẽ đều liên quan đến việc họ phát hiện điều gì đó bất thường.

 

Chỉ là những chuyện đều qua, tương lai cũng sẽ xảy nữa, quá mức tàn khốc và đáng sợ nên bà vẫn luôn giấu kín nguyên nhân cái c.h.ế.t của .

 

Bà cũng chẳng màng đến chuyện khác, bế thốc Nguyễn Kiều Kiều về phòng bà nội Nguyễn : “Kiều Kiều, điện giật c.h.ế.t , con đừng sợ, nhé? Những chuyện đó đều qua , cũng sẽ xảy nữa , con ?”

 

Nguyễn Kiều Kiều hít sâu một , đó gật đầu, nhưng vẫn ôm chặt cổ Thư Khiết cọ cọ lòng bà.

 

Cô bé nhỏ: “Mẹ ơi, thực Kiều Kiều sớm oán trách , Kiều Kiều yêu , yêu lắm.”

 

“Ừ.” Thư Khiết nghẹn ngào đáp , ấn đầu con gái n.g.ự.c , để cô bé thấy đôi mắt đỏ hoe của bà.

 

Đêm hôm đó, vốn dĩ Nguyễn Kiều Kiều định ngủ cùng bà nội Nguyễn, nhưng khi xảy chuyện , Thư Khiết bế cô bé về phòng lầu, để cô bé ngủ cùng .

 

Gần sáng Nguyễn Kiến Quốc mới về.

 

Lúc Nguyễn Kiều Kiều ngủ say. Bà nội Nguyễn dậy mở cửa, con trai đầy lạnh, : “Trong bếp nước ấm đấy, con ngâm chân chút hẵng ngủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-598-tu-lam-tu-chiu-4.html.]

 

Nói xong, bà mới hỏi tiếp: “Nó ?”

 

“Không lắm, giữ mạng nhưng hai tay phế .” Đối với phụ nữ nông thôn, đôi tay còn quý hơn vàng, mất đôi tay đồng nghĩa với việc trở thành phế nhân……

 

“Rốt cuộc điện giật?”

 

“Cái Hứa Kiến Lâm cũng chẳng , hai vợ chồng đó nghĩ cái gì nữa.” Nguyễn Kiến Quốc cũng vẻ mặt bất đắc dĩ. Ông đưa đến bệnh viện, còn ứng mấy đồng tiền viện phí, hỏi mãi nguyên nhân điện giật mà Hứa Kiến Lâm cứ im như thóc, cạy miệng cũng nửa lời.

 

Đợi đến khi đẩy khỏi phòng cấp cứu, xác định nguy hiểm đến tính mạng, ông mới về .

 

“Ừ, thế con rửa ráy ngủ , đừng thức khuya quá.” Bà nội Nguyễn cũng dửng dưng . Tuy sống c.h.ế.t của mụ đàn bà đó liên quan đến bà, nhưng nếu c.h.ế.t thật mà xe nhà bà chở xác thì đen đủi lắm, tự nhiên bà mong mụ sống sót.

 

Nghĩ đến đây, bà liền về phòng tìm một tấm vải đỏ, đưa cho Nguyễn Kiến Quốc bảo buộc thanh chắn thùng xe phía để trừ tà.

 

Tuy Hứa Kiến Lâm giấu giếm chịu , nhưng hôm bà con lối xóm sang xem tình hình cũng đoán phần nào. Bởi vì sáng sớm hôm Ngô Quốc Khánh mời thợ điện về xem, cứ tưởng cầu d.a.o tổng ngắt , ai ngờ thợ báo là bộ đường dây điện trong thôn chập cháy hỏng hết nên mới mất điện, thậm chí cái ti vi nhà họ Nguyễn cũng khả năng cháy hỏng theo.

 

Bà con tin , tự nhiên kéo sang nhà Hứa Kiến Lâm xem xét, thấy cái áo ướt sũng vẫn còn quấn chặt dây điện kịp gỡ xuống, ai nấy đều tức giận c.h.ử.i mắng.

 

Đường dây điện cháy hỏng thế , tiền sửa chữa ai chịu đây?!

 

Lại đang dịp cuối năm giáp Tết, cho dù bình thường tiết kiệm điện đến thì lúc nhà nào cũng bật đèn sáng sủa một chút. Giờ cháy hỏng, bất tiện thì chớ, còn tốn tiền sửa nữa chứ.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Loading...