Quần áo tuy giặt sạch sẽ nhưng cũ rách, nhiều chỗ vá chằng vá đụp, gần như hình dáng ban đầu.
Đôi giày nhựa đang là loại phổ biến nhất hiện nay, nhưng mũi giày cũng vá vá . Cô bé để ý thấy bàn tay cầm giấy khen của tím tái vì lạnh, da nứt nẻ rớm máu……
Trong lòng Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy khó chịu.
Cô bé vẫn luôn tuổi thơ của khổ cực, nhưng những chuyện tận mắt thấy so với việc chỉ qua ý thức là hai chuyện khác .
Hứa Tiêu liếc họ một cái, tiến gần như mà lặng lẽ tránh sang một bên.
Viên Tiểu Đông thì thầm bên cạnh: “Hứa Tiêu cũng nhảy lớp thành công , môn nào cũng tám mươi điểm đấy.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tuy bằng điểm tuyệt đối của nhóm Nguyễn Kiều Kiều, nhưng thi tám mươi điểm cũng là giỏi , ngay cả Nguyễn Vĩ đang học lớp ba cũng đạt thành tích đó.
Cô bé và Hứa Tư là chiếm ưu thế bẩm sinh (ký ức kiếp ), còn Hứa Tiêu thì thực sự giỏi và nỗ lực.
Cả nhóm khỏi cổng trường, bên ngoài Nguyễn Kiến Quốc đang dừng xe đợi sẵn. Nguyễn Kiều Kiều , ông lập tức đón lấy, việc đầu tiên là kiểm tra giấy khen của con gái, thấy đủ lượng mới hài lòng bế cô bé lên xe.
Ghế đủ chỗ, nhưng mấy nhóc nhỏ, chen chúc một chút vẫn .
Chỉ là xe chạy nửa đường, Nguyễn Kiến Quốc đám trẻ ríu rít chuyện, khi nhắc đến ông ngoại của Kiều Kiều, sắc mặt ông bỗng đổi, một tay nắm vô lăng, một tay vỗ trán cái đét.
“Thế mà quên khuấy mất!” Nguyễn Kiến Quốc tức ách, thể quên bố vợ chứ! Thế thì hỏng , giấy khen đủ chia!
Nếu con đường về quá hẹp, thể đầu xe, thì ông thật sự trường xin thầy chủ nhiệm thêm một tờ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-580-anh-gia-dinh-6.html.]
Nguyễn Kiến Quốc đau lòng nghĩ, xem chỉ thể nhường phần của thôi!
Nguyễn Kiều Kiều cũng trong lòng bố nhiều toan tính thế, cô bé vẫn đang suy nghĩ về chuyện của Hứa Tiêu.
Trước khi là Nguyễn Kiều Kiều, cô bé cứ tưởng chính Hứa Tiêu và Ngũ Y Đình hại c.h.ế.t nhà họ Nguyễn. khi chính là Nguyễn Kiều Kiều, và kiếp xác tà linh chiếm giữ, cô bé cảm thấy nguyên nhân lớn nhất khiến nhà họ Nguyễn diệt vong căn bản do hai họ, mà là do tà linh tác quái.
Cô bé im lặng suốt quãng đường về nhà.
Nguyễn Kiến Quốc giờ cách lấy lòng bố vợ, xuống xe cầm ngay giấy khen của Nguyễn Kiều Kiều nịnh nọt.
Nguyễn Kiều Kiều đợi ông , kéo ông một góc khuất, còn cố tình tránh mặt Hứa Tư lúc lên lầu cất phần thưởng và giấy khen.
“Bố ơi, quán còn tuyển ạ?”
“Sao thế? Con bạn nào ?” Nguyễn Kiến Quốc xổm xuống hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu, liếc cầu thang, thấy Hứa Tư xuống mới tiếp: “Có thể thuê Hứa Tiêu ạ, Kiều Kiều thấy đáng thương quá.”
Trẻ con nông thôn đều trưởng thành sớm, sớm lo toan việc nhà, đặc biệt là loại như Hứa Tiêu, từ lâu thạo việc, để phụ việc trong quán cơm thì dư sức.
“Chuyện …… Mẹ con với bố từ sớm , nghỉ đông sẽ bảo thằng bé đến phụ giúp.” Nguyễn Kiến Quốc .
“Mẹ ạ?” Lần đến lượt Nguyễn Kiều Kiều ngạc nhiên.
Nguyễn Kiến Quốc gật đầu, xoa đầu con gái: “Sau mấy chuyện Kiều Kiều cần nghĩ nhiều , bố sẽ sắp xếp thỏa hết, Kiều Kiều chỉ cần vui vẻ lớn lên là .”