“Vâng ạ.” Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, nhảy xuống giường, xỏ dép bông ngoài.
Bên ngoài, ông cụ Thư đang chiếc ghế dài lót chăn bông dày, mặt là một cái lò sưởi đan bằng tre.
Lò sưởi bên ngoài đan bằng tre, bên trong đặt một cái chậu sành lớn đựng than hồng. Giỏ tre thể đan to nhỏ tùy nhu cầu, cái mặt ông cụ Thư là cái to nhất trong nhà, thể sưởi ấm cho vài cùng lúc, bên phủ một tấm chăn cũ.
Nguyễn Kiều Kiều từ trong phòng , cũng vội đ.á.n.h răng rửa mặt, mà chạy đến mặt ông cụ Thư nũng: “Ông ngoại, tối qua ông ngủ ngon ạ? Có ấm ạ?” Vừa đưa bàn tay nhỏ sờ tay ông đang đặt ngực, thấy ấm áp liền tự gật đầu: “Ấm lắm ạ, ông ngoại lạnh.”
Nhìn loạt hành động của cô cháu gái nhỏ, trái tim ông cụ Thư thực sự ấm áp vô cùng.
Trước mặt ba em Thư Khiết, ông bao giờ là một cha hiền từ, mà là một cha nghiêm khắc. Ba em đối với ông cũng kính trọng thừa nhưng thiết đủ, bao giờ chạy đến nũng với ông như thế , càng bao giờ sờ tay ông hỏi ông lạnh .
Giờ phút , trong lòng ông thực sự ấm áp tả xiết, âu yếm xoa đầu cô cháu gái nhỏ: “Mau đ.á.n.h răng rửa mặt cháu.”
“Vâng ạ.” Nguyễn Kiều Kiều lúc mới đ.á.n.h răng rửa mặt. Lúc đ.á.n.h răng, Hứa Tư sớm pha sẵn nước ấm cho cô bé, buốt răng, cũng quá nóng.
Nguyễn Kiều Kiều xổm ở bậc thềm cửa đ.á.n.h răng.
Bên cạnh, Hứa Tư bưng bữa sáng giúp cô bé, đặt lên ghế như khi, kê thêm một chiếc ghế đẩu nhỏ phía , Nguyễn Kiều Kiều rửa mặt xong là thể ăn ngay.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cách thức chung sống của Hứa Tư và Nguyễn Kiều Kiều thành thói quen, nhà họ Nguyễn ai cũng thấy quen mắt, nhưng đây là đầu tiên ông cụ Thư chứng kiến, ông với ánh mắt chút lạ lẫm.
Đặc biệt là Hứa Tư, ánh mắt đ.á.n.h giá của ông quét từ xuống bé, bỏ sót chi tiết nào.
Hứa Tư tự nhiên cảm nhận sự đ.á.n.h giá của ông, chỉ là để tâm mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-578-anh-gia-dinh-4.html.]
Hơn 9 giờ sáng, Nguyễn Kiến Quốc từ thành phố trở về, mưa bên ngoài cũng tạnh. Ông mua một ít thức ăn, tuy trong nhà nhiều đồ rừng, nhưng nghĩ đến dày ông cụ hiện tại ăn đồ quá nhiều dầu mỡ nên ông mua một con cá vược.
Chuyện tối qua như thể ông quên sạch, hàm hậu chào hỏi bố vợ.
Ông cụ Thư con rể một cái, nhớ điều gì đó, ho khan một tiếng, hỏi: “Trên trấn các tiệm chụp ảnh ?”
“Có ạ, bố đưa Kiều Kiều chụp ảnh ạ?” Nguyễn Kiến Quốc hỏi.
Ông cụ Thư gật đầu dè dặt: “Chụp ảnh chung, chụp nhiều một chút.”
Nguyễn Kiều Kiều đang ăn sáng lặng lẽ chớp mắt. Từ khi chuyện ông cụ Thư bao giờ chụp ảnh, chụp một là ảnh thờ, cô bé cứ thấy việc chụp ảnh cùng ông chút kỳ kỳ……
Nguyễn Kiều Kiều ăn sáng xong, Nguyễn Kiến Quốc liền đưa cô bé và ông cụ Thư lên trấn, tất nhiên cùng còn Hứa Tư.
Chụp một trăm tấm thì đương nhiên là thể, tiền thì thiếu, chỉ là sức khỏe ông cụ Thư chịu nổi.
Đến tấm cuối cùng, ông cụ Thư đột nhiên chỉ hai đang xem bên cạnh: “Cậu, đây, chụp chung.”
“Con ạ?” Nguyễn Kiến Quốc chỉ , mừng rỡ, bước chân định tiến lên, trong lòng còn nghĩ quả nhiên bố vợ đúng như lời vợ , khẩu xà tâm phật.
chân mới bước một bước, ông thấy ông cụ Thư lắc đầu, : “Không , nó.” Ngón tay chỉ thẳng Hứa Tư.
Nguyễn Kiến Quốc: Bố vợ ngược trăm ngàn , đãi bố vợ như... À phi! Tức c.h.ế.t ╭(╯^╰)╮