Khi đến căn nhà cũ, mấy nhóc từ bên trong chạy , đều hùa theo Nguyễn Kiều Kiều gọi ông ngoại. Ông cụ Thư đối với con cháu vẫn khá , tuy hiền từ như với Nguyễn Kiều Kiều nhưng ít nhất sẽ xầm xì mặt mày.
Hơn nữa hành động che chở em gái của mấy nhóc lúc khiến ông cụ thưởng thức, nên ông đáp bọn trẻ khá ôn hòa.
Tuy nhiên, mấy nhóc chạy từ khu tứ hợp viện , cũng đồng nghĩa với việc đây là nơi con gái ông từng sống .
Nhìn những ngôi nhà vách đất , mày ông cụ nhíu chặt . Được Nguyễn Kiến Quốc đỡ trong, thấy cảnh thế , ở góc độ ai thấy, hốc mắt ông đỏ lên.
Lúc Thư Khiết xuống nông thôn vẫn thành niên. Ông dám nhận là cha hiền từ, nhưng luôn nuôi nấng con cái trong nhung lụa, bao giờ để chúng chịu khổ.
căn nhà mắt, ông thể tưởng tượng nổi con gái chen chúc sống trong như thế nào.
Tim... đau quá.
Ông lắc đầu, xem tiếp nữa, xoay ngoài.
Nguyễn Kiều Kiều nhỏ, thấp, những thứ lớn để ý thì cô bé vặn thấy. Cô bé chạy chậm tới nắm lấy bàn tay to của ông cụ Thư : "Ông ngoại ơi, cháu đưa ông xem chỗ khác nhé, ạ?"
"Được." Ông cụ Thư gật đầu, để cô bé dắt khỏi cửa.
"Ông ngoại xem, đây là nhà của chú Ba cháu, đây là nhà của chú Tư cháu." Nguyễn Kiều Kiều chỉ hai ngôi nhà cấp bốn cơ bản thiện giới thiệu.
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-574-ong-cu-thu-10.html.]
Đất nhà họ Nguyễn tập trung, phân tán ở vài nơi. Thực chỉ hai chỗ thích hợp để xây nhà, một chỗ là nơi Nguyễn Kiến Quốc xây nhà lầu, chỗ còn chính là ở đây, gần cuối thôn.
Vì đất đủ rộng, nhà chú Ba và chú Tư xây liền kề , đều là nhà cấp bốn, nhưng móng chắc chắn để thể lên tầng. Sau tiền xây nhà lầu thì chỉ cần dỡ mái là lên tầng luôn.
"Nhà chú Ba và chú Tư chỉ còn phần trang trí nội thất thôi, chậm nhất là sang năm thể dọn ở. Ba chú đều việc cùng bố cháu. Bố cháu giỏi lắm, mở một tiệm cơm, ngày nào cũng nhiều nhiều đến ăn, kiếm nhiều ơi là nhiều tiền."
Những lời như chỉ là lời ngây thơ của trẻ con, nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ sẽ phát hiện Nguyễn Kiều Kiều đang tâng bố lên tận mây xanh.
Chẳng những mở tiệm cơm, kiếm nhiều tiền, còn xây nhà lầu, giờ đến mấy em trai cũng nhờ đó mà cuộc sống khấm khá lên...
Đều là tinh khôn cả, thể hiểu ý tứ trong lời chứ.
Ông cụ Thư cô cháu gái mềm mại bên cạnh với ánh mắt sâu xa.
Cô bé toét miệng với ông, ôm lấy cánh tay ông nũng: "Kiều Kiều thích ông ngoại lắm, ông ngoại cứ ở nhà cháu mãi nhé? Mẹ bảo dì út và đều ở nhà, ông ngoại ở một buồn lắm. Ông ở nhà cháu, ngày nào Kiều Kiều cũng thể giải buồn cho ông."
Phía , Nguyễn Kiến Quốc mà chỉ thiếu nước lấy khăn tay lau nước mắt. Con gái ông mà tâm lý thế chứ, đúng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của ông.
Thư Khiết lúc cũng bước tới, với ông cụ Thư: " đấy bố, là bố ở đây . Ở đây náo nhiệt, khí , tuy điều kiện kém hơn một chút nhưng sẽ lên thôi."
Nói đến đây, bà như chợt nhớ điều gì: "Lát nữa con thư cho Tiểu Vi và Tiểu Lãng, bảo chúng nó Tết về thẳng đây, năm nay cả nhà cùng ăn Tết ở đây ạ?"