Trong sân, Lý Lâm thị thấy khí thế bức của ông cụ Thư thì sợ cứng , chẳng dám chào hỏi câu nào, ôm đứa cháu trong lòng vội vã chuồn mất.
Nhìn bà chạy như bay ngoài, mày ông cụ Thư càng nhíu chặt hơn, đó mới tiếp tục đ.á.n.h giá căn nhà mắt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Căn nhà lầu ở trong thôn tuyệt đối là nhà nhất nhì, nhưng trong mắt ông cụ Thư... thực sự là chút... bình thường. Cũng may nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ, đặc biệt là vườn rau xanh mướt trong sân khiến ông ưng ý.
Ông quan sát sơ qua cảnh tổng thể, về phía hai bước, đó thấy Thịt Thịt đang chổng vó phơi nắng lười biếng bên đống củi.
Ông chỉ nó : "Con ch.ó , trông nhà ." Chẳng tí dáng vẻ nào của chó.
"..." Thịt Thịt xoay một cái lăn dậy.
Nó trừng đôi mắt xanh lục, định nhe răng với ông cụ Thư, nhưng chạm ánh mắt của đối phương, lập tức sợ sun vòi nuốt tiếng gầm gừ trong.
"Đây là sói á?" Nhìn thấy đôi mắt xanh lục của Thịt Thịt, giọng điệu ông cụ Thư chút thể tin nổi.
"Vâng, đây là con vật Kiều Kiều nuôi, con bé thích." Bà nội Nguyễn phía hổ . Nuôi một con sói mà còn kém cả ch.ó thế , bà cũng thấy ngại.
Ông cụ Thư im lặng, Thịt Thịt hồi lâu, lắc đầu ngao ngán.
"..." Thịt Thịt.
Nó tủi đến bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, khẽ kêu ư ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-568-ong-cu-thu-4.html.]
Nguyễn Kiều Kiều vuốt ve đầu nó an ủi, đó chạy đến mặt ông cụ Thư, bê một cái ghế: "Ông ngoại, ông đây ạ."
Ông cụ Thư Nguyễn Kiều Kiều bê ghế cho , trong lòng ấm áp, khuôn mặt đang căng cứng lúc mới giãn đôi chút, bước tới xuống.
Bà nội Nguyễn thấy cũng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vô cùng áy náy : "Xem , quên cả rót cho ông, ông một lát nhé." Nói bà vội vã xuống bếp.
đến bếp, đống cốc chén tuy rửa sạch sẽ nhưng vì rơi vỡ nhiều mà sứt mẻ lung tung, bà phát sầu.
Cốc chén thế , từ thủ đô tới, chắc chắn sẽ chê bai.
Bà lục tung chạn bát, khó khăn lắm mới tìm hai cái cốc còn mới một chút, bắt đầu lo lắng, lá thô của nhà e là uống cũng quen.
Bà đang bếp lò lo lắng đủ điều thì bên ngoài, Nguyễn Kiều Kiều đợi mãi thấy bà nội liền tìm , thấy bà đang đó với vẻ mặt khổ sở.
"Bà ơi, thế ạ?" Cô bé tới, nhỏ giọng hỏi.
"Haizz, nhà bao giờ lá ngon, chúng uống loại thô , ông ngoại cháu uống quen ." Bà thở dài , nhưng vẫn cúi xuống rót hai cốc .
"Bà ơi, , nhà điều kiện vốn thế mà, ông ngoại chắc sẽ hiểu thôi ạ." Nguyễn Kiều Kiều , ngập ngừng một chút: "Để Kiều Kiều bưng một cốc nhé." Tin rằng cho dù thực sự chê bai, nhưng ông ngoại thấy cô bé bưng thì cũng sẽ gì .
"Nóng lắm, kẻo bỏng cháu." Bà nội Nguyễn lắc đầu từ chối, bà nỡ để cô bé bưng nước nóng hổi thế .
Bà bưng hai cốc lên, nghĩ đến điều gì đó, cúi xuống, thì thầm dặn dò cô bé: "Cháu ngoài tìm Phong, bảo sang nhà ông trẻ Hai một chuyến, nhờ chú Húc gọi bố cháu về ngay." Loại chuyện tiếp đón bố vợ , đương nhiên để trong cuộc tự lo liệu.