Mấy nhóc đều kinh ngạc "kẻ bắt cóc" mặt. Người thật sự là ông ngoại của em gái ?
Vẫn là Nguyễn Phong chín chắn hơn, lấy hết can đảm hỏi: "Ông bảo ông là ông ngoại của em gái cháu, nhưng chẳng bằng chứng gì cả. Cháu hỏi ông nhé, bác cả và bác gái cả của cháu tên là gì?"
Ông cụ mấy củ cải nhỏ tính cảnh giác cao độ , vẻ mặt ôn hòa hơn một chút: "Bác gái cả của cháu tên là Thư Khiết, còn bác cả cháu... Hừ... Nguyễn Kiến Quốc..."
Ông cụ hừ lạnh một tiếng, khi nhắc đến ba chữ "Nguyễn Kiến Quốc" thì nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt toát vẻ lạnh lẽo nên lời, mấy nhóc nãy còn to gan theo bản năng rụt cổ , dám ho he.
Còn Nguyễn Kiến Quốc đang bận rộn thành phố bỗng dưng rùng một cái, sang với vợ: "Vợ ơi, em sờ trán xem, xem sốt ."
"Em thấy 'hâm' thì ." Nhìn sắc mặt hồng hào của Nguyễn Kiến Quốc vì bận rộn, Thư Khiết mỉm , xoay khỏi phòng bao của tiệm cơm.
"..." Nguyễn Kiến Quốc câm nín. Anh nghiêm túc mà, vợ chẳng tin thế nhỉ?
Quay bên , khi ông cụ Thư tiết lộ phận, ông liền chờ phản ứng của Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều lúc xác định phận của ông, cô bé nhoài khỏi vòng vây của các , đến mặt ông cụ Thư. Cô bé hề sợ hãi áp lực, ngọt ngào gọi một tiếng: "Ông ngoại."
Tiếng "ông ngoại" lọt tai ông cụ Thư, là nó mềm mại, ngọt ngào đến tận tim gan.
Ông cụ Thư - đàn ông đổ m.á.u đổ mồ hôi chứ đổ lệ - thế mà tiếng gọi ngọt ngào cho đỏ hoe cả mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-565-ong-cu-thu-1.html.]
Ông kìm nén cảm xúc, đó vẫy tay với cô bé: "Tiểu Kiều Kiều đây nào, để ông ngoại kỹ cháu một chút."
Nguyễn Kiều Kiều cúi định chui trong xe, nhưng Hứa Tư phía nắm tay giữ . Cô bé đầu, Hứa Tư đang đầy vẻ cảnh giác, dịu dàng trấn an: "Anh Tư, , đây là của Kiều Kiều, ông sẽ hại Kiều Kiều ."
Hứa Tư ông cụ Thư một cái, Nguyễn Kiều Kiều.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Dường như khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng mới buông tay .
Lúc ông cụ Thư cũng mới chú ý đến bé giữa đám trẻ. Khi chạm đôi mắt hệt như loài sói của , trong lòng ông kinh ngạc một chút. Đứa bé ... Ông bất động thanh sắc nhướng mày, đôi mắt , thật sự là quá giống!
Ánh mắt ông cụ Thư lóe lên, kín đáo thu hồi tầm mắt, sang Nguyễn Kiều Kiều xuống bên cạnh . Ông cố gắng nở một nụ trông vẻ hiền từ, nhưng vì quen biểu cảm nên nụ phần méo mó.
Chính nụ khiến tất cả , bao gồm cả Nguyễn Kiều Kiều, đều rùng .
"!!!" Cậu nhóc mập thầm nghĩ: Ông già quái dị nở nụ kiểu ! Nhìn kiểu gì vẫn giống kẻ bắt cóc!
"Kiều Kiều chớp mắt lớn thế , thời gian trôi nhanh thật." Ông cụ Thư nhận điều đó, vẫn đang cảm thán, ánh mắt chút xa xăm, như thể đang xuyên qua cô bé để thấy một nào đó.
"..." Nguyễn Kiều Kiều cố gắng tiêu hóa nụ của ông, đó bắt đầu suy nghĩ thế nào để mấy trai của cùng lên xe, nhờ chuyến xe miễn phí về nhà.
Cô bé mím môi, đầu ông cụ Thư, tung chiêu bài nũng quen thuộc, chớp chớp đôi mắt to ngập nước, tràn đầy mong chờ hỏi: "Ông ngoại ơi, thể cho các của Kiều Kiều lên xe cùng ạ?"