Nguyễn Kiều Kiều thì cũng , liếc Viên Tiểu Đông vẻ sốt ruột, cô bé bước ngoài liền mấy ông trai vây quanh.
“Em gái, em thi thế nào?” Nguyễn Vĩ hỏi.
“Chắc chắn là điểm tuyệt đối cả hai môn .” Nguyễn Khánh vẻ mặt đầy sùng bái. Từ khi Nguyễn Kiều Kiều vượt qua nhảy thẳng lên lớp ba, cô em gái chính là sùng bái nhất cả Nguyễn Hạo.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều bẽn lẽn, cũng tự đ.á.n.h giá điểm của .
Cậu nhóc mập vẫn giữ vẻ mặt đầy mâu thuẫn, em gái điểm tuyệt đối, sợ em điểm tuyệt đối, thật là tự khổ quá mất.
Viên Tiểu Đông và Hứa Tiêu nộp bài cùng lúc. Hiệu trưởng thu bài xong cũng xem, niêm phong bài thi ngay, ngoài lớp với mấy đứa trẻ: “Mau về nhà , đừng la cà bên ngoài, ?”
Mấy đứa đồng thanh , hiệu trưởng cầm bài thi chắp tay lưng khuất.
Viên Tiểu Đông vò đầu bứt tai, buồn rầu với Hứa Tư: “Anh Tư, em cảm thấy em thể nhảy lớp , mấy bài hình như em sai.”
Hứa Tư một cái, chỉ phun một chữ: “Ngốc.”
“……” Viên Tiểu Đông, tuy sớm sẽ nhận lời an ủi nào, nhưng nhận chữ vẫn thấy đau lòng ghê gớm.
Nguyễn Kiều Kiều thì tò mò Hứa Tiêu. Cô bé Hứa Tiêu cũng thông minh, kiếp nghiệp thủ khoa trường, gây chú ý với cấp nên mới nhà đón về. Chỉ là kiếp đó nhảy lớp, mà học quy củ hết 6 năm tiểu học.
Không kiếp nhảy lớp như , nhảy qua luôn cả vận mệnh của chính ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-562-ba-ke-au-tri-11.html.]
cô bé thể nhắc nhở rằng: Cậu nên học cho hết tiểu học một cách quy củ ?
Hứa Tiêu thấy Nguyễn Kiều Kiều , tưởng cô bé thi thế nào, định tiến lên chủ động cho cô bé thì thấy cô bé Hứa Tư kéo luôn.
Hứa Tư nắm cổ tay Nguyễn Kiều Kiều, vội vã : “Không la cà, về nhà!”
Nguyễn Kiều Kiều lôi xềnh xệch, bên cạnh còn mấy ông trai và Viên Tiểu Đông nhảy nhót lung tung, căn bản thể với Hứa Tiêu câu nào, chỉ đành cô đơn phía , theo bọn họ ngày càng xa dần.
Ra khỏi cổng trường, trời vẫn còn sớm. Chào tạm biệt nhóm Nguyễn Kiều Kiều xong, Viên Tiểu Đông tại chỗ nhúc nhích, nhóm Nguyễn Kiều Kiều chơi đùa vui vẻ, con đường về, vì là buổi chiều nên vắng tanh một bóng . Cậu mím môi đầy ghen tị, cũng về nhà cùng họ quá .
Nguyễn Kiều Kiều mười mấy mét, tình cờ đầu thấy Viên Tiểu Đông vẫn chôn chân tại chỗ, nghi hoặc hỏi: “Viên Tiểu Đông, còn về?”
“Bố tớ hôm nay đều nhà, ông nội trực ở bệnh viện.” Mắt Viên Tiểu Đông đảo một vòng, liền dối: “Tớ thể về nhà cùng các ?”
“……” Nguyễn Kiều Kiều.
“Được chứ, đây .” Nguyễn Khánh lập tức đồng ý, vì Hứa Tư nên quan hệ của họ với Viên Tiểu Đông cũng khá .
Viên Tiểu Đông lập tức lon ton chạy tới.
Còn ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều vẫn dừng ở cổng trường, bởi vì cô bé thấy Hứa Tiêu , nhưng con đường của họ, mà một con đường khác.
Con đường đó cô bé , phía bên cái lò gạch, chính là cái lò gạch mà bà nội Nguyễn từng nhắc tới.