“Nếu các nhắc đến chuyện , thì hôm nay chúng cho rõ ràng. Nào, truyền tay xem , ai chữ thì to lên.” Ngô Quốc Khánh bảo đưa tập tài liệu .
Trong đám đông nhận lấy, đầu tiên là xem lướt qua từ đầu đến cuối, đó diễn cảm lên cho cùng .
Mọi chữ nhưng vẫn hiểu nội dung.
Nghe thấy Nguyễn Kiến Quốc thế mà thâu tóm với giá 500 đồng một năm, ai nấy đều im bặt.
Ngô Quốc Khánh lạnh những kẻ gây chuyện: “Các tiếp tục loạn , loạn nữa , để xem Nguyễn Kiến Quốc hút m.á.u các kiểu gì.”
“……”
“Không các , bản lo ăn cho , cứ suốt ngày soi mói cuộc sống khác thế thế nọ. Uổng công Nguyễn Kiến Quốc còn bảo đợi thực sự giàu sẽ đường cho thôn chúng . thấy cần thiết , kẻo lát nữa các bảo hút m.á.u các !”
“Lúc cái núi chình ình đấy, cũng chẳng ai ngăn cản các , các tự tìm đường kiếm tiền? Giờ khác kiếm tiền thì các đỏ mắt?”
“Giác ngộ của các , thực sự . Nguyễn Kiến Quốc nửa năm ký hợp đồng , nhưng vẫn luôn , vì a? Còn sợ các gánh nặng tâm lý, để các hái ít rau dại, nấm, măng…… Cậu cũng chẳng gì, các ngược còn lắm chuyện.”
“Còn bảo hút m.á.u các , cũng thấy hổ cho các đấy!”
“ cũng nhiều nữa, các tự ngẫm .” Nói xong những lời , Ngô Quốc Khánh vẻ mặt thất vọng lấy hợp đồng từ tay dân, dẫn đầu sân nhà họ Nguyễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-560-ba-ke-au-tri-9.html.]
Mấy dân gào mồm bảo hút máu, xong những lời đều đỏ mặt tía tai vì hổ.
Đợi đến khi phản ứng tìm kẻ đầu têu gây chuyện thì Lưu Mai sớm chạy mất dép.
“……” Mọi chút ngượng ngùng xin Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc lập tức sảng khoái tỏ vẻ gì, còn bảo bà nội Nguyễn mang t.h.u.ố.c lá, kẹo mời, mời sân chuyện phiếm. những ầm ĩ còn mặt mũi nào ở , nhận t.h.u.ố.c và kẹo xong liền vội vàng bỏ .
“Kiến Quốc , cháu còn thu mua rau khô ?” Một bà cụ sống neo đơn trong thôn hỏi. Trước cuộc sống của bà thực sự khổ cực, ăn mặc đều dựa thôn cứu tế, giờ nhờ Nguyễn Kiến Quốc bà mới đường sống, sợ trong thôn loạn thế , ông giận thu mua nữa.
“Bà Tân ơi, cháu vẫn thu mà, bà bao nhiêu cứ mang đến đây.” Nguyễn Kiến Quốc , vỗ nhẹ tay bà cụ trấn an, nhét thêm một nắm kẹo lớn cho bà.
Người khác thấy càng thêm hổ, còn ai dám nửa lời.
Nửa năm qua, vì vụ thú dữ tấn công ở núi , gan dần lớn hơn. Thấy Nguyễn Kiến Quốc bắt thú rừng ở đó, ít cũng thử vận may, xem bắt gì . Tuy cuối cùng bắt thú rừng nhưng măng, nấm trong núi thì cũng lấy ít.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Họ ngờ ngọn núi đó thâu tóm, mà Nguyễn Kiến Quốc thấy họ đào rau dại như cũng chẳng một lời, trong họ còn ít đem nấm và mộc nhĩ phơi khô đó bán cho ông……
Nghĩ đến đây, thật sự cảm thấy còn mặt mũi nào gặp .
Tuy nhiên cũng nhờ vụ ầm ĩ mà uy tín của nhà họ Nguyễn trong Đại đội 6 tăng lên ít, ai cũng cảm thấy nhà họ Nguyễn là rộng lượng, xứng đáng phúc lớn.