Hơn nữa cứ hễ gã nào ngã xuống là gã đó bẹp luôn, tài nào bò dậy nổi.
Thậm chí một gã thương nặng, khóe miệng rỉ m.á.u, lẽ tổn thương nội tạng.
Trận hỗn chiến bắt đầu nhanh mà kết thúc còn nhanh hơn, quần chúng xung quanh cảm thấy còn rõ động tác của Đoạn Tư thì đất la liệt một đám.
Đoạn Tư bước đến mặt gã móc túi đầu tiên, gã đó thấy lợi hại quá, sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, ôm bụng lồm cồm bò dậy dập đầu lia lịa: "Đại hiệp tha mạng, đại hiệp tha mạng!"
"Phụt..." Nguyễn Kiều Kiều kìm mà bật phá lên.
Đoạn Tư lạnh lùng kẻ đang quỳ mặt: "Điện thoại."
Lần gã móc túi dám ho he lời nào, vội vàng cởi phăng chiếc áo khoác ngoài, dốc hết sạch thứ trong túi .
Trong mớ đồ vương vãi, ngoài điện thoại của nhóm Nguyễn Kiều Kiều, còn nhiều ví tiền, hoa tai cùng trang sức vàng bạc khác.
Đoạn Tư cúi nhặt điện thoại của Nguyễn Kiều Kiều lên. Hắn nhíu mày, dùng tay tỉ mỉ lau chùi một lượt mới bỏ túi áo . Còn Vu Nhu và Dương Tiễu thì tự gần nhặt đồ của lên.
Đám đông xung quanh thấy đồ đạc mất tìm cũng phản ứng nhanh, vội vàng xúm nhặt.
"Tư Đại B Ca, chúng nên báo án ?" Nhìn đám móc túi la liệt, Nguyễn Kiều Kiều hỏi Đoạn Tư.
Đoạn Tư vốn ghét phiền phức, nhưng tình cảnh hiện tại quả thật cần lập hồ sơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2368-chuong-2368.html.]
Hắn gật đầu, lấy điện thoại của gọi cảnh sát.
Trước khi cảnh sát đến, ánh mắt áp bức của Đoạn Tư, tám tên móc túi còn cũng nôn hết đồ bẩn .
Ngoài một món đồ nhận , vẫn còn sót ít.
Khu vốn đồn cảnh sát ngay gần đó, khi báo án lâu cảnh sát vội vã chạy tới, nhưng ban đầu chỉ hai .
Vừa đến nơi, thấy hiện trường la liệt quân trộm cướp cùng tang vật, biểu cảm của họ là vô cùng phong phú và đặc sắc.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Họ vội vàng gọi thêm điện thoại, điều động bộ cảnh sát đang trong ca trực của đồn đến hỗ trợ.
Thế là, nhóm Nguyễn Kiều Kiều cũng buộc theo về đồn cảnh sát.
Tại đồn, nhóm Nguyễn Kiều Kiều tiến hành lấy lời khai đơn giản.
Trong lúc chờ cảnh sát lấy lời khai của đám móc túi, nhóm của cô bước .
Vị cục trưởng cảnh sát cứ thế bám theo bọn họ, ánh mắt Đoạn Tư sáng rực lên, như thể đang thấy một món bảo bối vô giá.
Cái đó khiến Nguyễn Kiều Kiều bất giác nhớ hồi Đoạn Tư tham gia đại hội thể thao cấp hai.
Sau khi chạy về Đệ Nhất, thầy giáo thể d.ụ.c cũng bằng ánh mắt lấp lánh như thế!