Có lẽ vì lực quá mạnh nên gã đàn ông đổ rạp xuống, cuối cùng quỳ rạp trực tiếp xuống đất.
"Mày cái gì thế!" Gã đàn ông quỳ đất t.h.ả.m thiết kêu la, cố lấy giọng hung hăng quát tháo.
"Á...
Đây là ví tiền của !" Đại Nương khi lùi cùng đám đông vài giây mới nhận ví tiền trong tay gã là của , lập tức chạy tới kêu lên giật phắt lấy ví của .
Đến lúc , chẳng cần giải thích gì thêm, đều hiểu đây là một kẻ móc túi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bàn tay Đoạn Tư vẫn buông cổ tay gã móc túi , ánh mắt băng lãnh: "Điện thoại."
Gã móc túi quỳ đất mới rõ diện mạo của Đoạn Tư, đôi mắt xanh lạnh lẽo của chằm chằm, khỏi kinh hãi, sợ là giả, nhưng cũng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh.
Hắn với Đoạn Tư, nụ còn lạnh lùng và ngông cuồng hơn: "Thằng nhãi, tao khuyên mày nhất là đừng lo chuyện bao đồng!"
Hắn tưởng Đoạn Tư chỉ là một kẻ bụng lo chuyện thiên hạ.
Hắn thực sự sợ, vì cái nghề của chúng chẳng bao giờ đơn độc, cơ bản đều là hành động theo nhóm, mà ngày lễ ngày Tết chính là lúc chúng dốc bộ lực lượng quân.
Thế nên khi Đoạn Tư bẻ cổ tay ép quỳ xuống, những kẻ móc túi khác ẩn nấp trong đám đông liền chậm rãi bước .
Đó đều là những gã đàn ông vạm vỡ y hệt , chừng bảy tám , thoáng chốc bao vây c.h.ặ.t chẽ hai , trông vô cùng đáng sợ.
Chứng kiến cảnh , những nãy còn xem náo nhiệt liền vô thức lùi thêm một đoạn, ai dám tiến lên.
Chỉ Dương Hồng thấy cảnh liền nhíu mày, đặt túi đồ ăn xuống đất, dù trong lòng chút sợ hãi nhưng vẫn bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2367-chuong-2367.html.]
"Thằng nhãi, tao cũng khuyên mày đừng lo chuyện bao đồng." Thấy Dương Hồng tới, một gã trong đám bao vây Đoạn Tư khẩy: "Thời buổi , lo cho bản là , việc thiện cũng xem đủ tư cách !"
" thế, ranh con, mày buông tao ngay, may Gia Gia đây còn tha cho...
Á!" Gã móc túi đang Đoạn Tư bẻ tay định cho sướng miệng, nhưng lời dứt thấy Đoạn Tư buông tay .
Hắn cứ tưởng Đoạn Tư sợ , ngờ đầy một giây , Đoạn Tư tung một cước đá văng xa cả mét, ôm bụng phục đất, mãi thở nổi.
"Thằng nhãi, mày gan đấy!
Đã rượu phạt rượu mời thì đừng trách tụi tao khách khí!" Gã cầm đầu đám móc túi nhổ toẹt một bãi xuống đất, ánh mắt sắc lẹm, hung ác thốt câu đó phất tay quát: "Xông lên!" Cả bọn lao về phía Đoạn Tư.
Tính cả gã bẹp đất dậy nổi, tổng cộng chín gã đàn ông lực lưỡng.
Đám đông xem đều ngỡ thanh niên ở giữa chắc chắn tiêu đời , Đại Nương trộm tiền lúc thậm chí nỡ mà che mắt .
chỉ vài giây , họ chỉ thấy hàng loạt tiếng vật nặng rơi thình thịch xuống đất cùng những tiếng rên rỉ đau đớn.
Nguyễn Kiều Kiều rõ thực lực của Đoạn Tư, nên khi thấy đám móc túi mang theo d.a.o kéo hung khí nguy hiểm, cô liền yên tâm.
Vu Nhu và Dương Điểu cũng rõ bản lĩnh của nên chẳng mấy lo lắng.
Chỉ Văn Thù là nhíu mày, tìm kiếm v.ũ k.h.í gì đó thể dùng để xông giúp, nhưng cô chỉ mới xoay một vòng, trận hỗn chiến bên kết thúc.
Đoạn Tư một tay vẫn xách túi thức ăn, chỉ mất đúng một phút để hạ đo ván bộ chín gã đàn ông to xác.