Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2361: Chương 2361

Cập nhật lúc: 2026-01-22 01:31:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Miệng thì cần, nhưng khi về phòng Đoạn Kỳ Thụy càng nghĩ càng thấy bực bội.

 

Khi Đoạn Hâm đang quẩy tưng bừng ở quán hát nhận cuộc gọi từ ông, chỉ thấy từ đầu dây bên truyền đến một tiếng: "Hừ." ngắn ngủi.

 

"???" Đoạn Hâm.

 

Anh cầm điện thoại trong góc, hoài nghi màn hình, nhầm ?

 

Quán hát ồn, gào lên: "Ba?

 

Có chuyện gì thế?"

 

"Hừ!" Lần Đoạn Hâm , Đoạn Kỳ Thụy thực sự đang "hừ" !

 

Anh định hỏi cho lẽ thì đầu bên cúp máy.

 

Đoạn Hâm thấy thật kỳ quặc, nhưng nhanh ch.óng gạt sang một bên.

 

trong mắt , ông bố vốn dĩ đủ kỳ lạ , thêm vài việc khó hiểu nữa cũng chẳng gì lạ.

 

Anh cất điện thoại, nhanh ch.óng hòa khí vui vẻ.

 

Lúc ở một nơi khác, Phùng Niên Niên chẳng thể vui vẻ nổi.

 

Từ nhà họ Đoạn , sắc mặt cô lúc nào khá lên .

 

Hôm nay cô nảy sinh mâu thuẫn với Giang Tiêu, theo về.

 

Trong mối quan hệ , Giang Tiêu bao giờ chịu xuống nước.

 

Cô bảo cùng Đoạn Tư Thư về, liền đưa cô và đến cổng hoa viên bỏ thẳng, thực sự chẳng chút lưu luyến.

 

Phùng Niên Niên theo bóng xe, tâm trạng vốn tệ càng thêm thê lương.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Cô ôm bụng bước xuống xe, Giang Tiêu ngoảnh đầu mà lái xe mất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2361-chuong-2361.html.]

Bên cạnh cô, Đoạn Tư Thư vẫn còn hỏi: "Con rể thế?"

 

Phùng Niên Niên cụp mắt, khuôn mặt ngơ ngác của , trong lòng dấy lên một nỗi chán ghét từng .

 

Cô lạnh lùng bước cửa, Đoạn Tư Thư theo bóng lưng hằm hằm của con gái, lầm bầm vài câu cũng theo.

 

Vào nhà, Phùng Niên Niên phịch xuống sofa.

 

Đoạn Tư Thư sắc mặt con gái, cảm thấy chột vô cớ.

 

Bà định khép cửa về phòng, nhưng chân nhấc lên Phùng Niên Niên gọi .

 

"Mẹ đây." Giọng Phùng Niên Niên đanh thép, giống đối với bậc bề mà giống như đang lệnh cho cấp .

 

Đoạn Tư Thư từ nhỏ nuông chiều, chủ kiến.

 

Lúc nhỏ dựa , gả thì dựa nhà chồng, giờ đây cả nhà đẻ lẫn nhà chồng đều còn, chỗ dựa duy nhất của bà là con gái.

 

Mặc dù trong nhiều chuyện, vị trí chủ đạo giữa hai con thuộc về Phùng Niên Niên, nhưng cô luôn ngụy trang bằng cách tỏ yếu đuối để giành quyền quyết định.

 

Đoạn Tư Thư bao giờ nghi ngờ, vẫn luôn tưởng chủ gia đình mà hề nhận đang con gái dắt mũi.

 

Bây giờ Phùng Niên Niên đột ngột xé bỏ lớp ngụy trang, trở nên vô cùng cứng rắn khiến bà ngẩn , đó mặt sa sầm : "Niên Niên, con chuyện với như thế?

 

Đó là thái độ con nên ?"

 

Phùng Niên Niên hề nao núng, trái còn lạnh một tiếng.

 

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua khiến Đoạn Tư Thư thấy hoảng hốt vô cớ, đôi chân vô thức bước gần.

 

"Trước khi xuất phát hôm nay, cảnh cáo bà là linh tinh ?" Phùng Niên Niên lạnh lùng Đoạn Tư Thư đang run cầm cập mà hỏi.

"Niên Niên!" Dù cơ thể sợ hãi theo bản năng, nhưng về mặt tư tưởng, Đoạn Tư Thư thể chấp nhận việc con gái dùng giọng điệu chuyện với . Bà tức giận quát lên: "Đừng dùng giọng đó chuyện với !"

 

Thế nhưng, đối mặt với cơn thịnh nộ của bà, Phùng Niên Niên chẳng hề chút sợ hãi nào của một con.

 

Ngược , cô dùng ánh mắt càng thêm băng giá, tràn đầy hàn khí chằm chằm bà.

 

 

Loading...