Mặc dù khi đến đây, Nguyễn Kiệt cam đoan nhiều rằng nhà để tâm chuyện đó, nhưng khi , dù gương mặt Hạ Khanh vẫn giữ vẻ điềm nhiên thanh đạm, thực chất trong lòng cô vô cùng căng thẳng.
Nguyễn Kiệt giống với đây cô từng quen.
Người là vì yên lòng nên cô mới chọn cách tạm bợ, nếu đối phương chấp nhận, cô thể thản nhiên mà lưng bước .
Nguyễn Kiệt là cô tự lựa chọn, cô nỡ đ.á.n.h mất .
Làm chủ quán hát, thường xuyên lăn lộn ở những nơi thượng vàng hạ cám, Hạ Khanh đương nhiên giỏi qua sắc mặt.
Khi những điều , cô vẫn luôn quan sát thái độ và biểu cảm của từng trong Nguyễn Gia.
Mà nhà họ Nguyễn ai nấy đều là những tay sành sỏi, đương nhiên hiểu rõ ẩn ý lời cô .
Bản Thư Khiết ở một khía cạnh nào đó cũng khá giống cô.
Sau khi Nguyễn Kiều Kiều nghiệp cấp ba, bà giáo viên nữa mà chuyển sang quản lý việc kinh doanh khách sạn của gia đình, vì thế bà chẳng thấy gì khi một phụ nữ lăn lộn bên ngoài xã hội.
Còn Nguyễn Kiến Quốc thì là dáng vẻ "con lợn nhà cuối cùng cũng ủi bắp cải trắng, thật chẳng dễ dàng gì", hận thể đóng gói ngay thằng con trai mà tống sang cho nhà gái.
Riêng mà Hạ Khanh từng lo lắng nhất là bậc trưởng bối - bà nội Nguyễn Lâm Thị, phá vỡ định kiến của cô về hình ảnh một bà.
Bởi ở gia đình yêu cũ, chính bà nội của là luôn miệng phụ nữ thế thế nọ.
Thế nhưng Nguyễn Lâm Thị khác hẳn, cô kể xong, bà chẳng những chê trách mà còn xót xa nắm lấy tay cô, bảo: "Thật là một đứa trẻ hiểu chuyện, những năm qua một một chắc vất vả lắm cháu?"
Hạ Khanh ngẩng đầu bà.
Ánh mắt tràn đầy sự yêu thương xót xa chẳng hề chút giả dối, khiến trái tim vốn luôn tự nhủ sắt đá của cô bỗng chốc như một thứ gì đó châm .
Sống mũi cay cay, khi chính bản còn kịp nhận thì đôi mắt cô đỏ hoe.
Cô cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay.
Chống chọi qua bao nhiêu năm nay, cô bao giờ cảm thấy khổ cực.
Vậy mà hiểu hôm nay, những lời từ Nguyễn Lâm Thị, cô thấy tủi đến lạ lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2346-chuong-2346.html.]
"Đứa nhỏ ngoan, , đừng , đừng nhé." Nguyễn Lâm Thị vội vàng vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: "Sau rảnh thì cứ thường xuyên sang nhà bà chơi.
Từ giờ chúng là một nhà , cháu thích ăn gì cứ với bà, bà cho cháu ăn."
Hạ Khanh gật đầu, ngẩng mặt lên mỉm .
Lúc , Thư Khiết bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Nếu Y Tiểu Thư thành thật như , chắc hẳn cháu cũng rõ cảnh nhà bác.
Chuyện của Nguyễn Kiệt chắc cháu cũng , bác chỉ hỏi cháu một câu: Cháu thực sự sẵn lòng ?
Ở bên cạnh Nguyễn Kiệt, khi chẳng khác gì thủ tiết khi chồng còn sống ."
"Mẹ!
Con c.h.ế.t mà bảo cô thủ tiết!" Nguyễn Kiệt liền vui.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thư Khiết lạnh lùng liếc một cái, Nguyễn Kiệt mím môi dám thêm gì nữa.
Bởi lẽ dù lời của Thư Khiết vẻ khó lọt tai nhưng thực tế đúng là như .
Ban đầu giao quyền chủ động cho cô cũng chính vì lý do .
Lần , chắc chắn sẽ cắt đứt liên lạc với gia đình.
Ít thì vài năm, nhiều thì mười mấy năm, thậm chí là vài chục năm, hoặc cũng thể...
bao giờ trở về nữa.
Thư Khiết lời khó nhưng thực chất là đang trách nhiệm với Hạ Khanh.
Hơn nữa hiện tại là tháng Hai, muộn nhất là cuối tháng Tư lên đường, thời gian còn nhiều.
Trong vòng ba tháng , họ nộp báo cáo kết hôn, đăng ký, tổ chức đám cưới.
Việc thì nhiều mà thời gian gấp gáp, thể chần chừ , nên Thư Khiết mới đề cập đến chuyện ngay trong gặp mặt đầu tiên dù vẻ hợp cảnh cho lắm.