Dẫu trong lòng còn đôi chút hoài nghi về cô bạn gái "từ trời rơi xuống" của Nguyễn Kiệt, nhưng cả nhà họ Nguyễn vẫn tất bật chuẩn từ sớm.
Nguyễn Kiều Kiều dậy từ sớm, cô dẫn Nhục Nhục và Tiểu Tuyết dạo loanh quanh phía ngoài, ngóng cổ chờ đợi.
Thế nhưng, chị dâu tương lai còn thấy , cô đón tiếp một tên "oan gia" mà chẳng mấy ưa thích.
"Làm phiền gọi hộ Đoạn Tư một chút." Khi cô dẫn theo Tiểu Tuyết và Nhục Nhục ngang qua nhà họ Thẩm, chợt thấy tiếng vang lên từ bên trong.
Nguyễn Kiều Kiều theo tiếng , chỉ thấy giữa tiết trời lạnh giá, Thẩm Đình đang thong thả trong sân nhà, rõ là đang uống thứ gì khác.
Cái điệu bộ cầm tách chỉ tay năm ngón của trông chẳng khác nào một đại thiếu gia, còn cô giống như đứa tớ gái sai vặt .
Bên cạnh còn Thẩm Bạch – hiếm khi lộ diện.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thấy Nguyễn Kiều Kiều, Thẩm Bạch mỉm chào hỏi: "Cô Nguyễn, chúc mừng năm mới."
Nguyễn Kiều Kiều chỉ dành cho Thẩm Đình một cái lườm cháy mặt, nhưng với một Thẩm Bạch lịch thiệp thì cô nỡ .
Dù trong lòng chẳng tí nào, cô vẫn dắt Nhục Nhục và Tiểu Tuyết bước sân nhà họ, mỉm đáp lễ: "Anh Thẩm Bạch, chúc mừng năm mới ạ."
Còn về phần Thẩm Đình, cô coi như thấy, lời cũng xem như gió thoảng bên tai.
" đang chuyện với cô đấy, thấy ?" Thẩm Đình gằn giọng.
Nguyễn Kiều Kiều đáp: "Nghe thấy chứ, nhưng chính miệng cũng là ' phiền' mà.
Đã là phiền thì còn bắt gọi?
ngoài mang theo điện thoại, hiện giờ ở nhà cũng chẳng khác gì ở nhà .
Người cần gọi là chứ , tự mà gọi ."
Những lời Nguyễn Kiều Kiều thốt thì mềm mỏng, dịu dàng nhưng sắc lẹm như kim giấu trong bông, khiến Thẩm Đình nghẹn họng thốt nên lời.
Gương mặt điển trai của đổi đủ sắc thái, cuối cùng chỉ rặn một câu: "Quả nhiên, đúng là chỉ đàn bà và tiểu nhân là khó dạy bảo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2341-chuong-2341.html.]
"Cảm ơn nhé." Nguyễn Kiều Kiều thản nhiên nhận lời "khen".
"..." Thẩm Đình cứng họng.
"Ha ha ha ha ha..." Thẩm Bạch bên cạnh phá lên.
Từ khi hồi phục đến nay, em trai của luôn là sự tồn tại "bất khả chiến bại", đây thực sự là đầu tiên thấy mắng cho cứng họng mà thể phản bác một câu, cảm thấy thú vị vô cùng.
Nguyễn Kiều Kiều cũng theo.
Thực cô và Thẩm Đình chẳng thù hằn gì sâu sắc, nhưng cứ hễ gặp là như hai con gà chọi, đấu khẩu một trận mới thấy thoải mái.
Giành thắng lợi tạm thời, tâm trạng Nguyễn Kiều Kiều .
Cô mỉm tiến gần, nhận thứ họ đang uống mà là cà phê.
nghĩ cũng , họ lớn lên ở nước ngoài, thói quen uống buổi sáng cũng là chuyện thường.
"Cô dùng một chút ?" Thẩm Bạch hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều vội xua tay: "Thôi ạ, em quen." Cô từng nếm thử cà phê của các trai trong tiệm đồ Tây, dù cho thêm sữa và đường nhưng với một hảo ngọt như cô thì vị đắng đó thực sự là nuốt nổi.
Thẩm Bạch cũng ép, mỉm mời cô .
Ban đầu Nguyễn Kiều Kiều còn thắc mắc sáng sớm tinh mơ ngoài sân thế lạnh ?
Đến khi xuống, cô mới phát hiện ghế và bàn của họ tác dụng sưởi ấm.
Cô giống như một đứa trẻ hiếu kỳ, ngó xung quanh nhưng chẳng thấy bàn ghế thiết sưởi nào cả.
Cô đành ngẩng đầu kinh ngạc hỏi Thẩm Bạch: "Anh Thẩm Bạch, cái ghế ấm áp thế ạ?"
"Hừ, đúng là đồ nhà quê." Thẩm Đình bồi thêm một câu.
"Nói năng cho hẳn hoi xem nào." Thẩm Bạch liếc Thẩm Đình một cái, giải thích với Nguyễn Kiều Kiều: "Cái là do Thẩm Đình cải tiến đấy, cũng hiểu rõ lắm, đều là do tự mày mò cả."