"Hả?" Dương Hồng nhất thời phản ứng kịp, ngẩn .
"Đường đỏ, táo đỏ." Đoạn Tư nhắc .
"À, mấy thứ đó , trong nhà chắc là...
." Dương Hồng ngại ngùng dậy, lục lọi mấy cái tủ mới đáp.
Họ cũng mới dọn đến vài ngày, nhiều đồ đạc vẫn kịp sắm sửa.
Đoạn Tư nhíu mày, xoay ngoài, khi còn dặn một câu: "Đừng đụng gừng."
"Vâng , ạ." Dương Hồng đáp lời.
Đợi khi Đoạn Tư khỏi bếp, bên ngoài truyền đến tiếng hỏi han nhỏ nhẹ, cuối cùng là tiếng đóng cửa.
Lúc Dương Hồng mới nhỏ giọng hỏi Nguyễn Lỗi: "Anh Lỗi, Tư cần mấy thứ đó gì ?"
Nguyễn Lỗi quá quen với việc : "Hôm nay Kiều Kiều nhiễm lạnh, định nấu chút nước gừng đường đỏ cho em giải cảm thôi."
Ở Nguyễn gia vốn truyền thống như , hễ ai dầm mưa lạnh là sẽ bà nội Nguyễn Lâm Thị bắt uống một bát nước gừng đường đỏ.
Giờ bà nội ở đây, Đoạn Tư tự tay nấu cũng chẳng gì lạ.
Dương Hồng chút ngạc nhiên trợn tròn mắt, hồi lâu mới thốt một câu: "Tình cảm của họ thật đấy."
"Chứ , thanh mai trúc mã lớn lên bên từ nhỏ, mà cho ?
Tiểu Hồng , chị của em..." Nguyễn Lỗi khéo léo chuyển chủ đề, đó hai bắt đầu xoay quanh chuyện của Dương Tiệm.
Khoảng hơn hai mươi phút , Nguyễn Kiều Kiều chằm chằm bát nước gừng đường đỏ lớn mà Đoạn Tư bưng đến mặt, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kháng cự.
"Anh Tư, uống hết bát chắc em chẳng ăn cơm nổi mất.
Hay là, Tiệm Tiệm ơi, chúng chia đôi mỗi đứa một nửa nhé..."
"Thôi xin, tớ uống thứ , tớ lạnh mà.
Tớ xem bọn họ nấu cơm thế nào ..." Nói đoạn, Dương Tiệm nhanh ch.óng chạy mất dạng khỏi hiện trường.
Không thể san sẻ nửa bát, gương mặt Nguyễn Kiều Kiều ỉu xìu hẳn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2334-chuong-2334.html.]
"Uống bao nhiêu thì uống." Đoạn Tư dỗ dành cô.
Nguyễn Kiều Kiều phồng má, cũng nỡ phụ lòng thành và công sức bận rộn nãy giờ của .
Cô dựa tay , nhấp từng ngụm nhỏ.
bát nước thực sự quá nhiều, mới uống gần một nửa thì cái bụng nhỏ thấy no căng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đoạn Tư dỗ thêm vài câu, thấy cũng hòm hòm bèn một uống sạch chỗ còn trong bát.
Đoạn Tư mang bát bếp, thấy Nguyễn Kiều Kiều đang bấm đốt ngón tay tính toán gì đó.
Anh xuống bên cạnh, kéo bàn tay nhỏ của cô xoa xoa, xác định là ấm mới hỏi: "Đang tính toán gì thế?"
Nguyễn Kiều Kiều liếc một cái: "Tại cả đấy, em tính từ đầu ."
Cô rủ mắt xuống, mỗi khi một danh xưng cụp một ngón tay : "Ba, , bà nội, cả, hai, ông ngoại, Tiểu Thổ Đậu, nuôi, Tần Lễ..."
Đếm đến cuối cùng, cả mười đầu ngón tay đều nắm .
Đôi mắt cô cũng híp thành một đường chỉ vì vui sướng, tự lẩm bẩm: "May quá, vẫn đủ chia."
Cô đem chuyện tính toán kể cho Đoạn Tư : "Anh Tư , em một ngàn tệ ?
Em nghĩ nếu mua đồ thì đủ chia cho , nên định bụng cứ mỗi chia cho một trăm tệ là xong.
Anh xem nhé, ngoài sáu nhà , cộng thêm ông ngoại, nuôi, và dì nữa, là đủ mười .
Còn lẻ thì đưa cho Tiểu Thổ Đậu với Tần Lễ thôi, thấy ?"
Không , !
"Chẳng bảo là mua quà cho ?" Sắc mặt Đoạn Tư cực kỳ khó coi.
"..." Nguyễn Kiều Kiều cứng họng.
Hàng lông mi rủ xuống khẽ run rẩy vì chột .
Lúc đó do quá hưng phấn, ý lấy lòng nên cô năng thiếu suy nghĩ.
Sau đó xe ngẫm mới thấy, nếu cô đem hết tiền mua quà cho Đoạn Tư, e rằng sẽ đắc tội với tất cả mất.