Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2315: Chương 2315

Cập nhật lúc: 2026-01-22 01:30:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm qua Bắc Đô tuyết rơi, hôm nay trong sân phủ một lớp tuyết mỏng.

 

Nhục Nhục và Tiểu Tuyết đang đuổi bắt trong sân, dáng vẻ vô lo vô nghĩ.

 

Nguyễn Kiều Kiều hai tay đút túi áo, chân vô thức đá đá lớp tuyết, cứ thế chúng đùa nghịch mà thất thần.

 

"Dì vui ạ?" Lục Mông bên cạnh cô từ lúc nào, khẽ giật vạt áo cô hỏi.

 

Nguyễn Kiều Kiều cúi đầu, bắt gặp đôi mắt đến mức hư ảo của bé, mỉm lắc đầu.

 

Lục Mông nhỏ giọng : "Dì đừng vui nhé, ba sẽ buồn đấy ạ."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Vì đang là dịp Tết, đều vô thức tránh nhắc đến chuyện của Lục Trăn, ngay cả lúc nãy ở Lục gia cũng ai đề cập tới.

 

Giờ đột nhiên Lục Mông nhắc đến, Nguyễn Kiều Kiều khựng một chút.

 

ánh mắt nghiêm túc của Lục Mông, xổm xuống mặt bé: "Tiểu Mông, đây ba thường nhắc đến dì với con ?"

 

"Vâng ạ, ba vui thì ba cũng vui, Tiểu Mông cũng vui, tất cả đều vui ạ." Lục Mông kể.

 

"Còn gì nữa con?"

 

"Ba , Tiểu Mông luôn bảo vệ dì..." Lục Mông kịp hết câu, Nguyễn Kiều Kiều đang xổm mặt bỗng hét lên một tiếng nhảy dựng dậy.

 

Cô cảm thấy cổ lạnh toát, cái lạnh thấu tận tim gan.

 

Mà ở đằng cô, Lục T.ử Thư đang đầy đắc thắng, tay vẫn còn dính chút vụn tuyết.

 

"Lục T.ử Thư, cái gì thế hả!" Nguyễn Kiều Kiều hét lên, tức giận vung chân định đá .

 

Lục T.ử Thư nhanh nhẹn né , điệu bộ cợt trông thật đáng đòn: "Tất nhiên là chào hỏi một cách thiện !"

 

"Anh hâm , ai chào hỏi kiểu đó ?" Nguyễn Kiều Kiều tức đến nghiến răng nghiến lợi, ngặt nỗi Lục T.ử Thư cứ như con khỉ nhảy nhót lung tung khiến cô đ.á.n.h trúng .

 

Cô chỉ ngẩng đầu lườm , buông lời đe dọa: "Anh cứ đợi đấy!!"

 

"Làm !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2315-chuong-2315.html.]

 

Em định mách lớn ?

 

Nguyễn Kiều Kiều, em mười tám tuổi trưởng thành đấy, còn mách lẻo, thấy hổ !"

 

Nguyễn Kiều Kiều hừ lạnh một tiếng, chạy tót nhà, gọi vọng bếp nơi Triệu Lệ và Nguyễn Lâm Thị đang bận rộn: "Mẹ nuôi ơi, T.ử Thư bỏ tuyết cổ con, ướt hết áo con ."

 

Vừa dứt lời, Triệu Lệ cầm xẻng nấu ăn bước , mắng Lục T.ử Thư đang ngoài cửa: "Lục T.ử Thư, Tết nhất đến nơi yên đúng !"

 

Lục T.ử Thư ở cửa, vẻ mặt đầy vẻ khó : "Nguyễn Kiều Kiều, em quả nhiên mách lẻo thật ."

 

Nguyễn Kiều Kiều lưng Triệu Lệ, cậy thế bắt nạt : "Mặc kệ !

 

Hôm nay để trả thù thì chuyện xong !"

 

Vừa dứt lời thì thấy bên ngoài thêm một chiếc xe tiến .

 

Là Nguyễn Hạo, Nguyễn Kiệt cùng Đoạn Tư bước xuống xe.

 

Nguyễn Kiều Kiều lập tức kiện tiếp: "Anh ơi, Lục T.ử Thư bỏ tuyết cổ em, lạnh lắm luôn!"

 

Nguyễn Kiệt một tay xách cổ áo của Lục T.ử Thư lên: "Lại bắt nạt em gái , Lục T.ử Thư, coi mấy em khí đấy ?"

 

Hắn sang bảo Nguyễn Kiều Kiều: "Nào, giữ nó , em trả thù ."

 

Nguyễn Kiều Kiều lập tức xắn tay áo định nặn nắm tuyết.

 

Đoạn Tư bên cạnh sợ cô lạnh tay, bèn tùy ý hốt một vốc tuyết nóc xe, nặn tròn đưa cho cô.

 

Thế là trong tiếng gào thét của Lục T.ử Thư, Nguyễn Kiều Kiều nhét nắm tuyết đó lưng .

 

Lần đến lượt Lục T.ử Thư hét lên, hình vặn vẹo đủ kiểu, nhưng thoát nổi bàn tay của huấn luyện thường xuyên như Nguyễn Kiệt, chỉ run cầm cập gào thét t.h.ả.m thiết.

 

Lục Mông bên cạnh mấy nô đùa, đặc biệt khi thấy khuôn mặt tươi rạng rỡ của Nguyễn Kiều Kiều, bé cũng cúi xuống bốc một nắm tuyết.

 

thấp nên chỉ thể kéo ống quần của Lục T.ử Thư lên nhét nắm tuyết trong.

 

 

Loading...