Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2308: Chương 2308

Cập nhật lúc: 2026-01-22 01:30:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hả?" Đoạn Khiêm Dương ngẩn .

 

"Cho con mượn một chiếc xe." Đoạn Tư nhắc .

 

Đoạn Khiêm Dương hạ điện thoại xuống kỹ một nữa để chắc chắn đó đúng là Đoạn Tư.

 

Ông khỏi kinh ngạc, đứa con trai vốn chẳng bao giờ cầu cạnh gì ông, nay chủ động hỏi mượn xe?

 

Đoạn Khiêm Dương xúc động vô cùng, chẳng thèm hỏi han gì thêm, vung tay tuyên bố: "Con thích hiệu nào, ba mua ngay cho con chiếc mới!"

 

"Không cần , chiếc nào để ." Đoạn Tư đáp.

 

"Tại ?

 

Chiếc xe của con hỏng ?"

 

"Chiếc đó đang đỗ ở nhà, tạm thời lái ." Đoạn Tư giải thích ngắn gọn.

 

Đoạn Khiêm Dương hiểu: "Sao lái ?

 

Đang bảo dưỡng ?"

 

"Không ." Đoạn Tư nhíu mày, cảm thấy ông chút rườm rà: "Có cho mượn ?

 

Nếu thì..."

 

"Mượn chứ mượn chứ!

 

Gửi đến ?

 

Hay con tự đến lái , trong gara còn mấy chiếc nữa, con cứ tự nhiên mà chọn." Đoạn Khiêm Dương vội vàng .

 

"Tối con qua lái, cảm ơn." Đoạn Tư xong liền cúp máy.

 

Đoạn Khiêm Dương chiếc điện thoại ngắt tín hiệu, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

 

Khoan bàn đến chuyện bản Đoạn Tư xe, ngay cả nhà họ Nguyễn cũng chẳng thiếu xe để , mượn đến chỗ ông.

 

Ông chuyển sang gọi điện cho Nguyễn Kiến Quốc.

 

Nguyễn Kiến Quốc hiện giờ cực kỳ dị ứng với những ai họ Đoạn, bắt máy giọng điệu sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g: "Gì đấy?

 

Có việc gì ?"

 

Với tư cách là "cha của kẻ trộm trâu", Đoạn Khiêm Dương cảm thấy chột sờ sờ mũi, hỏi một cách đầy ẩn ý: "Anh Nguyễn , gia đình vẫn cả chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2308-chuong-2308.html.]

"Ông thấy ?" Nguyễn Kiến Quốc hằn học.

 

Đoạn Khiêm Dương gượng gạo xoa dịu: "Anh Nguyễn cứ đùa.

 

chỉ hỏi xem dạo xe cộ trong nhà cần bảo dưỡng ?

 

Hôm nay tài xế bảo cái gara mới mở, ưu đãi hời lắm, ..."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Không cần , xe nhà tháng bảo dưỡng bộ ."

 

"Xe của Tiểu Tư cũng chứ?"

 

"Làm ." Nguyễn Kiến Quốc đáp.

 

"Vẫn lái chứ?" Đoạn Khiêm Dương dò hỏi.

 

"Tốt, đương nhiên là .

 

, ông thể dứt khoát một chút , rốt cuộc ông định cái gì hả?" Nguyễn Kiến Quốc nhíu mày.

 

Trong mắt ông, Đoạn Khiêm Dương vốn là học thức, nho nhã Tư Văn, mà vì thằng con mà giờ trở nên [P: lôi thôi lếch thếch / lảm nhảm như đàn bà] thế .

 

Đoạn Khiêm Dương lập tức lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, đó như vô tình hỏi han nhà họ Nguyễn, cuối cùng mới kéo chủ đề về phía Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều vẫn khỏe chứ?"

 

"Khỏe lắm, nó về nhà ông ngoại .

 

Nếu việc gì nữa thì cúp máy đây, cả nhà đều cả!" Nguyễn Kiến Quốc xong liền ngắt máy.

 

Đoạn Khiêm Dương câu trả lời nên cũng chẳng bận tâm, mỉm chào tạm biệt gọi ngay cho trong nhà, bảo họ kiểm tra xe cộ cho thật kỹ, đảm bảo vấn đề gì.

 

Còn bên , Nguyễn Kiến Quốc cúp máy xong vẫn ngừng lẩm bẩm, cảm thấy hôm nay Đoạn Khiêm Dương cứ thần thần bí bí, khó hiểu vô cùng.

 

Nguyễn Hạo ở ghế lái nãy giờ vẫn im lặng, nhưng chỉ qua vài lời ngắn ngủi của cha, hiểu sự tình.

 

Anh gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng nhưng chẳng lời nào.

 

Chỉ là đến đêm, khi đèn trong nhà tắt hết ba mươi phút, ước chừng ngủ say mới dậy đến bên cửa sổ, vén rèm .

 

Trong màn đêm tĩnh mịch, thấy rõ một bóng dáng quen thuộc đang trèo tường, phía còn Nhục Nhục nhiệm vụ cảnh giới.

 

Khi bóng đó leo nửa chừng, dường như cảm nhận điều gì đó nên ngoái đầu về phía .

 

Giữa đêm đen, đôi mắt xanh thẳm khựng một nhịp, nhưng ngay giây tiếp theo vẫn nhảy xuống khỏi tường bao, chạy vụt về phía cổng khu dân cư.

 

Nguyễn Hạo mỉm , chẳng gì cả, lẳng lặng về giường ngủ.

 

 

Loading...