Giữa bầu khí im lặng bao trùm.
Nguyễn Hạo là lên tiếng : "Tiểu Tư, em và Kiều Kiều ngoài ở cũng , nhưng em nên tắt máy điện thoại.
Cả nhà tìm thấy hai đứa, lo lắng bao nhiêu."
Đoạn Khiêm Dương lập tức ho một tiếng, phụ họa theo: ", đúng, con trai, cái là của con, mau xin ."
"Xin thì tác dụng quái gì!" Nguyễn Kiến Quốc hạ thấp giọng gầm gừ: "Tiểu Tư, chú loại thấu tình đạt lý, nhưng Kiều Kiều sức khỏe yếu, chịu nổi cho con giày vò như thế!"
"Khụ khụ khụ..." Lần Đoạn Khiêm Dương ho thật sự.
Gương mặt Nguyễn Hạo cũng lộ vẻ tự nhiên.
Dù quản chuyện trời chuyện đất mà quản đến tận đời sống riêng tư của đôi trẻ thì chút quá đà, hơn nữa còn thẳng thừng như .
Chỉ là Đoạn Tư đúng là chút quá đáng.
Sức khỏe Nguyễn Kiều Kiều vốn , bình thường ở nhà đến cái bát còn nỡ để cô bưng, Đoạn Tư đang độ thanh niên sung sức.
Mấy hôm hai đứa ba ngày ba đêm về, nhà họ Nguyễn tuy vui nhưng cũng chẳng gì.
Dù ai cũng từng trải qua cái tuổi , rằng khi tình nồng ý đượm thì đôi khi khó mà kiềm chế bản .
mới chỉ cách một ngày mà dùng chiêu cũ, bắt cóc Nguyễn Kiều Kiều ngoài, còn điện thoại, xem chừng vài ngày nữa.
Thế nên Nguyễn Kiến Quốc mới sốt ruột, Nguyễn Hạo cũng yên tâm, thực sự là thể chịu nổi sự giày vò như .
Đoạn Tư liếc Đoạn Khiêm Dương đang ho như rách phổi, Nguyễn Kiến Quốc đang tức giận đùng đùng.
Anh định mở lời thì trong phòng vang lên tiếng gọi của Nguyễn Kiều Kiều.
Anh lập tức dậy, chẳng màng đến việc gì khác, xoay về phía phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2288-chuong-2288.html.]
Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Hạo lập tức nối gót theo .
Đoạn Khiêm Dương định dậy nhưng nghĩ xuống.
Và thế là xảy cảnh tượng lúc Nguyễn Kiều Kiều tỉnh như đó.
Nguyễn Kiều Kiều ngờ thấy Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Hạo ở đây, cô ôm lấy Đoạn Tư bên giường, kinh ngạc vô cùng: "Anh Tư, bố và cả đến đây ạ?"
Đoạn Tư vươn tay lấy chiếc áo khoác treo ghế bên cạnh khoác lên cô, đáp: "Cả Đoạn Khiêm Dương cũng đến nữa."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Dạ?" Nguyễn Kiều Kiều sững sờ : "Có chuyện gì xảy ạ?"
Đoạn Tư lắc đầu, ánh mắt dừng cổ của cô.
Dẫu cũng đương tuổi trẻ, tuy hết lòng nâng niu nhưng đôi khi khó tránh khỏi lúc tay chân nặng nhẹ thiếu chừng mực. Thêm đó, Đoạn Tư vốn chẳng định đưa cô về ngay, nên càng chút khắc chế. Giờ đây những dấu vết tím bầm cổ cô, mới thấy rắc rối. Trong đầu thầm tính toán, nếu để ngoài trông thấy những vết , tỉ lệ đ.á.n.h c.h.ế.t sẽ cao đến nhường nào.
Nguyễn Kiều Kiều mảy may để ý đến ánh mắt của , cô thuận theo tay mà mặc áo khoác , đưa tay vuốt tóc định buộc lên. Đoạn Tư ngăn , chẳng những thế, còn vuốt tóc cô rủ xuống phía để che .
Lúc đầu Nguyễn Kiều Kiều đầy vẻ hoài nghi, chẳng hiểu ý gì.
Đột nhiên nhớ những dấu vết thấy khi thức dậy sáng nay, sắc mặt cô biến đổi, cô đẩy chạy đến gương bàn trang điểm.
Trong gương, cái cổ của cô đúng là t.h.ả.m hại nỡ !
"Anh Tư, xem chuyện gì !" Cô đầu đ.á.n.h một cái, tức chịu nổi.
"Ừm, là ." Đoạn Tư từ phía ôm lấy cô, giọng điệu còn chút đắc ý.
"..." Nguyễn Kiều Kiều chẳng buồn đoái hoài đến nữa.
Cô đầu trong gương: "Dùng khăn quàng cổ che nhé?
giờ mà quàng khăn ngay thì vẻ lộ liễu quá ?
Hay là bảo hôm qua cảm lạnh nên cạo gió?"