Ngũ quan của Đoạn Tư vốn nhạy bén hơn thường nhiều.
Dù bộ sự chú ý của đều dành cho Kiều Kiều và Đơn Thuần cũng che giấu khá kỹ, nhưng thỉnh thoảng những cái liếc của cô rơi , vẫn cảm nhận .
Chỉ là, dù đó cũng là do Nguyễn Bác đưa đến, hơn nữa trong mắt , ngoại trừ Kiều Kiều thì khác đều chẳng gì khác biệt, nên coi như thấy gì.
Tất nhiên, lý do quan trọng hơn vẫn là vì Kiều Kiều.
Cô quá quan tâm đến mấy trai , cô buồn.
cũng bất ngờ khi Nguyễn Bác phát hiện nhanh như , hơn nữa còn xử lý dứt khoát đến thế.
Trong lòng thấy khá hài lòng, cảm thấy cũng bõ công Kiều Kiều lo lắng cho họ đến .
"Vậy chứ?
Là vì em ?" Kiều Kiều hỏi, bàn tay nhỏ nắm ngược lấy bàn tay lớn của .
Đáp cô, Đoạn Tư khẽ bóp lấy bàn tay nhỏ, lặng lẽ thừa nhận.
Trong lòng Nguyễn Kiều Kiều ngọt lịm như mật, nhưng ngoài miệng vẫn cố ý tỏ vẻ: "Em trong nước hiện tại nhân tài mảng hiếm lắm, Tư thấy đáng tiếc ? Chúng thế hình như lắm nhỉ, tính là công tư bất phân đúng ?"
"Vậy thì vẫn ký nhé?" Đoạn Tư đầu cô.
Nụ môi Nguyễn Kiều Kiều lập tức đông cứng, cô dùng bàn tay còn nhéo mạnh mu bàn tay : "Anh dám!"
Đoạn Tư bật .
Chiếc xe tiến khuôn viên biệt thự, dừng xe, tắt máy vươn tay kéo cô gần.
Anh áp lòng bàn tay gáy cô, cúi đầu hôn xuống bờ môi nhỏ đang vô thức chu lên, chiếm trọn sự ngọt ngào của cô.
Nguyễn Kiều Kiều giận trêu chọc nên cố ý hợp tác, còn định há miệng c.ắ.n .
Thế nhưng môi hé mở triệt để công thành đoạt đất.
Trận chiến kéo dài từ tám giờ tối cho đến tận rạng sáng mới chịu dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2282-chuong-2282.html.]
Nguyễn Kiều Kiều sớm mệt đến mức lả gì nữa.
Đoạn Tư bế cô tắm, bộ đồ ngủ sạch sẽ mới cẩn thận đặt cô giường, ôm c.h.ặ.t lòng.
Giọng trầm khàn đầy quyến rũ của vang lên rõ mồn một trong đêm tối, thốt hai chữ đúng như câu hỏi cuối cùng của cô khi còn tỉnh táo: "Không dám."
Không dám, là vì nỡ; nỡ, là bởi yêu sâu đậm.
Vạn vật thế gian , thảy thảy thứ, sánh nổi một ánh mắt của cô...
---
Ngày hôm Đoạn Tư , cùng Nguyễn Kiều Kiều tiếp tục cuộn tròn trong biệt thự để tận hưởng thời gian nhàn rỗi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Khi Nguyễn Kiều Kiều mở mắt , cô thấy đang rúc l.ồ.ng n.g.ự.c đàn ông, cả hai cùng sofa.
Trước mặt họ là một chiếc bàn, Đoạn Tư đang tranh thủ việc.
Cảm nhận Nguyễn Kiều Kiều tỉnh, cúi đầu xuống.
Bắt gặp ánh mắt mơ màng của cô, bế cô dậy, dịu dàng hỏi: "Đói em?"
Nguyễn Kiều Kiều tựa đầu n.g.ự.c , vô thức lắc đầu ngáp một cái.
Đôi mắt còn vương lệ mờ ảo thấy thời gian máy tính xách tay của hơn mười giờ sáng.
Cô kinh ngạc định thẳng dậy, nhưng ngay lập tức vì cái eo đau nhức mà ngã nhào trở , trọn trong vòng tay Đoạn Tư.
Đoạn Tư đôi lông mày nhíu của cô, nhịn cúi xuống hôn lên, hôn đến mức đầu óc vốn mơ màng của cô giờ càng thêm mụ mẫm.
Mãi đến cuối cùng, khi thở của Nguyễn Kiều Kiều còn thông thuận, mới miễn cưỡng buông cô .
Thế nhưng thi thoảng vẫn cứ mổ nhẹ lên làn môi đỏ mọng trong veo của cô như thể nghiện nặng, hôn bao nhiêu cũng thấy đủ.
Nguyễn Kiều Kiều quấy rầy đến mức hết cách, đành đưa tay đẩy đầu , xoa eo phàn nàn: "Em còn đ.á.n.h răng nữa."
"Không , chê." Đoạn Tư hôn môi thì chuyển sang hôn lên trán, lên thái dương cô.