Anh lái xe, tiện uống rượu nên dùng thảo mộc.
Để vị ngon và giải nhiệt khi ăn lẩu, loại thường để ngoài trời cho lạnh buốt.
Hớp một ngụm , cảm thấy cái lạnh tê tái chạy từ khoang miệng lan tận tim.
Anh nhớ đầu tiên gặp Đan Thuần.
Khi đó là mùa hè, Đan Thuần mặc chiếc váy trắng trong sân trường, tạo nên một cơn chấn động nhỏ.
trong khi kẻ khác chú ý đến nhan sắc của cô, thì thích hơn cả khí chất thanh cao, xa cách, chẳng coi ai gì của cô.
Số theo đuổi cô trong trường nhiều đếm xuể, nhưng cô đều kiêu hãnh khước từ.
, kiêu hãnh.
Đan Thuần nghi ngờ gì chính là một kiêu hãnh.
Nguyễn Bác lúc đó thấy cô xứng đáng với hai chữ .
Cô ưu tú như thế, kiêu hãnh là chuyện đương nhiên.
Anh thích cô, cũng gia cảnh xứng với cô, nên dù lòng thầm thương trộm nhớ, vẫn từng thực sự tỏ tình.
Có điều, ai tinh mắt đều nhận thích cô.
Anh tin rằng cô cũng rõ điều đó.
Anh bao giờ mong cầu tình cảm sẽ kết quả, chỉ trân trọng mỗi cơ hội ở bên cô.
Ngay cả trung gian giới thiệu công việc cho cô, cũng mang tâm tư như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2276-chuong-2276.html.]
Anh vốn tưởng cô sẽ từ chối, bởi với gia thế của cô thì cần giới thiệu việc .
ngờ cô chấp nhận, thậm chí còn nhắc nhắc nhiều .
Trước đây hiểu vì cô tha thiết như thế, chỉ nghĩ đơn giản là cô thực sự lập nghiệp ở Bắc Đô, thậm chí còn thầm vui mừng vì nghĩ cô cũng vô cảm với .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cho đến , khi thực sự giới thiệu cô với Đoạn Tư, mới triệt để vỡ lẽ.
Nguyên lai, "ý đồ của kẻ say ở chén rượu" mà.
Thậm chí lúc cô những lời chua chát đầy ẩn ý xe, vẫn còn nửa tin nửa ngờ, chỉ cho là cô vô tình.
giờ đây, xác định.
Anh cô và Đoạn Tư từng tiếp xúc khi nào, nhưng ngốc, cũng chẳng mù.
Anh dám khẳng định vạn phần rằng, mục tiêu của cô chính là Đoạn Tư!
Nghĩ đến đây, Nguyễn Bác hớp thêm một ngụm lạnh.
Trà buốt giá trôi từ miệng xuống dày, khiến đầu óc tỉnh táo hơn hẳn.
Anh định mở thêm một chai nữa thì thấy Nguyễn Kiều Kiều ở phía bên vòng qua Đoạn Tư, giật lấy chai trong tay , cằn nhằn: "Anh Bác, uống hết một lon , khát đến thế ?"
Cô chạm vỏ chai, cảm nhận cái lạnh thấu xương, khỏi xót xa: "Trà lạnh quá, uống nhiều thế sẽ khó chịu đấy.
Đợi đồ ăn lên, lót một chút hãy uống tiếp."
Nguyễn Bác ngẩng lên, chạm ánh mắt quan tâm của Nguyễn Kiều Kiều, mỉm : "Được, lời em, uống nữa."
Nguyễn Kiều Kiều cũng : "Thế mới đúng chứ."