Đoạn Tư liếc Thư Khiết và Bà Nội – hai vốn ý định ngăn cản, ngoan ngoãn : "Là con đúng, đ.á.n.h mắng thế nào tùy chú ạ."
"!!!" Nguyễn Kiến Quốc, hừ, càng giận hơn thì bây giờ!
Thế nhưng chiếc đòn gánh giơ lên chẳng thể đ.á.n.h xuống thêm nữa!
Thư Khiết bên cạnh quan sát một lúc, cuối cùng thở dài, chỉ đành bất lực với Đoạn Tư: "Tiểu Tư, cứ tưởng con là đứa hiểu chuyện nhất."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trong mắt Thư Khiết, Đoạn Tư nghi ngờ gì chính là đứa trẻ hiểu chuyện nhất, từ nhỏ đến lớn cô thực sự điểm nào hài lòng về .
Giao con gái cho , cô thực sự yên tâm trăm phần, bởi cô trai dù tự đau chính cũng sẽ tổn thương con gái cô nửa phân.
Bởi dùng chút tâm tư nhỏ để đưa Nguyễn Kiều Kiều , cô thừa chuyện gì sẽ xảy nhưng cũng quản mà để mặc, chính là vì tin tưởng Đoạn Tư, sẽ hại Nguyễn Kiều Kiều, và cũng nên tiết chế, dù thể trạng của Kiều Kiều cũng chỉ bấy nhiêu.
ai mà ngờ , đứa trẻ dắt một mạch tận ba ngày.
Nhìn bộ dạng héo rũ của Nguyễn Kiều Kiều khi trở về, ba ngày qua xảy chuyện gì là điều hiển nhiên.
Cô cũng cảm thấy quá giới hạn, nên khi Nguyễn Kiến Quốc giơ đòn gánh lên đ.á.n.h, cô ngăn cản.
Đoạn Tư lời trách móc của Thư Khiết, vẻ mặt lộ chút áy náy.
Chỉ là những chuyện thực sự thể kìm nén .
Cô là của .
Sự chiếm hữu của đối với cô bao giờ tan biến.
Từ nhỏ đến lớn, tâm nguyện lớn nhất của chính là thể đưa cô đến một nơi bất kỳ ai, chỉ cuộc sống của hai bọn họ.
Tâm nguyện qua thời gian dài biến thành một loại chấp niệm như tâm ma, nếu thỏa mãn đôi chút, sợ sẽ hóa ma thật sự.
Bởi vì , thế giới của thể chỉ cô.
cô thì , thế giới của cô quá nhiều thứ, còn lẽ chỉ chiếm một góc nhỏ trong đó mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2255-chuong-2255.html.]
Nhìn bộ dạng của Đoạn Tư, Bà Nội thấy xót, tiến lên giật lấy chiếc đòn gánh trong tay Nguyễn Kiến Quốc: "Được , còn đ.á.n.h thật đấy , chỉ giỏi khoe mẽ."
Quay đầu , bà với Đoạn Tư: "Tiểu Tư, con cũng mệt , mau lên lầu nghỉ ngơi ."
Đoạn Tư một tiếng, mới bước lên lầu thấy lời cảnh cáo của Nguyễn Kiến Quốc vọng từ phía : "Hai đứa ngủ riêng phòng !
Nghe rõ !"
Đoạn Tư gật đầu, mặt phòng , nhưng ngay lập tức trèo tường lẻn phòng Nguyễn Kiều Kiều, ôm lấy nhỏ bé đang ngủ say sưa lòng, cùng ngủ suốt một buổi chiều.
Giấc ngủ kéo dài đến tận khi trời tối hẳn.
Nguyễn Kiều Kiều ngửi thấy mùi hương quen thuộc, thoải mái vươn vai một cái, đầu thấy Đoạn Tư đang bên cạnh cũng hề ngạc nhiên, híp mắt chào hỏi: "Anh Tư."
Đoạn Tư cô, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Trước đây còn thể nhịn , giờ thực sự ở bên , tài nào kiềm chế nổi, thực sự lúc nơi đều hôn cô.
Cô chuyện hôn, cô hôn, cô ăn cơm hôn, thậm chí cô chẳng gì cả cũng hôn!
Nguyễn Kiều Kiều cũng ngẩng đầu lên, hôn đáp lễ, đó bò khỏi chăn định vệ sinh.
Kết quả lúc hạ chân xuống cẩn thận chạm trúng chân Đoạn Tư, liền thấy khẽ xuýt xoa một tiếng.
"Anh Tư?" Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc sang.
"Không ." Nghĩ đến Nguyễn Kiến Quốc nhà vẫn còn đang lườm nguýt , Đoạn Tư lắc đầu.
Nguyễn Kiều Kiều đương nhiên tin, cô lật chăn , xắn ống quần lên để xem bắp chân.
Vừa một cái, cô liền hít một ngụm khí lạnh.
"Sao bầm tím thế ?" Nguyễn Kiều Kiều xót xa để cho hết.