Nghĩ đến việc lúc tặng quà cô cũng từng vui vẻ đến thế, Đoạn Tư chiếc đồng hồ bỗng thấy chút mắt.
Chỉ là Đoạn Tư rằng, Nguyễn Kiều Kiều vui mừng vì nhận món quà đắt giá, mà là vui vì tặng món quà đó là ai.
Nguyễn Hạo tìm yêu, cô còn vui mừng hơn bất cứ ai hết.
Có lẽ vì quá yêu mến Văn Thù, nên ngay cả cảm giác mất mát khi một phụ nữ khác đến tranh giành trai, Kiều Kiều cũng chẳng hề mảy may cảm thấy.
Hai cha con cứ thế tung kẻ hứng, cuộc điện thoại kéo dài gần nửa tiếng đồng hồ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều cúp máy mà vẫn còn thèm thuồng, cô đầu tiếp tục ríu rít với Đoạn Tư về Văn Thù: "Anh Tư, thấy , chị Văn thực sự đặc biệt luôn ."
Đoạn Tư nhạt giọng đáp một tiếng, múc cho cô một bát canh: "Uống nhiều chút , để bổ sung thể lực."
"..." Nguyễn Kiều Kiều cạn lời.
Cũng may là canh kịp miệng, nếu cô phun thẳng ngoài .
Sau đó cô chẳng còn tâm trạng nào mà bàn luận về Văn Thù nữa.
Bàn tay nhỏ bé vò vò gấu quần, cô nghiêng khuôn mặt tuấn tú của Đoạn Tư, trái tim nhỏ bé bắt đầu đập loạn nhịp thình thịch.
Lại về phía Nguyễn Gia, Nguyễn Kiến Quốc cúp điện thoại, đắc ý vô cùng.
Thấy Thư Khiết từ ngoài bước , ông lập tức chia sẻ niềm vui: "Vợ ơi, con trai tiền đồ !
Biết ủi cải trắng nhà đấy!"
Nguyễn Kiến Quốc ngoài hai mươi tuổi ở bên Thư Khiết, sang đầu năm ông chính thức bước ngưỡng cửa năm mươi.
Thế hệ của họ đều kết hôn sớm, nên ở tuổi , đa phần bạn bè đều cháu bế mua xì dầu .
Lần về Nguyên Túc, ông thấy ít dẫn theo cháu nội cháu ngoại, ngược là ông, ngay cả Tam Mao cũng lên chức ông nội , mà ông thì đến cái lông của đứa cháu cũng thấy .
Bảo sốt ruột thì đúng là dối lòng.
Giờ Nguyễn Kiều Kiều khẳng định như , bảo ông đến ngoác cả miệng.
Thư Khiết tưởng ông đang nhăng cuội nên chẳng mấy bận tâm.
Khi bà về phòng cất túi xách, Nguyễn Kiến Quốc cứ thế lẽo đẽo theo , còn chút khó hiểu hỏi bà: "Vợ ơi, em vui ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2247-chuong-2247.html.]
"Anh chuyện ở thế?" Thư Khiết bồn rửa tay, rửa hỏi.
Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh nịnh nọt đưa khăn lau cho bà.
"Bảo bối của chúng chứ !
Chuyện là chắc như đinh đóng cột !
Bảo bối bảo, bên còn tặng một chiếc đồng hồ mười mấy vạn, con trai còn đồng ý để con bé nhận nữa." Nguyễn Kiến Quốc : "Tính cách con trai thế nào em còn lạ gì ?
Nếu chính nó xác định , thì chuyện để bảo bối nhận chiếc đồng hồ đó cơ chứ."
Nghe , vẻ mặt Thư Khiết cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Bà lấy điện thoại , tiên gọi cho Nguyễn Hào nhưng máy, bà đành gọi cho Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều đem chuyện cũ kể một nữa.
Lúc Thư Khiết mới thực sự nắm rõ tình hình.
Nguyễn Hào chắc chắn xác định thật lòng, nếu sẽ mang về cho Nguyễn Kiều Kiều xem .
Rõ ràng là Nguyễn Kiều Kiều chấp nhận mới chính thức đưa về nhà.
"Được , ." Bà đồng hồ, thấy gần tám giờ tối nên thuận miệng hỏi một câu: "Bao giờ thì con về?"
Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư ăn xong.
Nghe , cô liếc Đoạn Tư bên cạnh, ấp úng đáp: "Hiện tại...
hiện tại con vẫn nữa, lẽ...
ừm, sẽ muộn một chút ạ..."
"Đang ở cùng Tiểu Tư ?" Thư Khiết hỏi.
"Vâng..." Tiếng trả lời của Nguyễn Kiều Kiều nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, quả thực thể nào chột cho .
Thư Khiết cảm thấy thái độ mập mờ của con gái chút kỳ lạ, nhưng bà cũng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ dặn dò vài câu bảo cô và Tiểu Tư ở ngoài chú ý một chút.