Kiều Kiều nhấp một ngụm gật đầu: "Ngon lắm ạ." Cô khựng một chút, bà: "Nội uống ạ?"
"Bà uống , uống , con uống nhiều , ở nhà còn nhiều lắm."
Kiều Kiều lúc mới cúi đầu, nhấp từng ngụm nhỏ.
Bà nội rũ mắt cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương, xót xa khôn tả.
Kiều Kiều đợt sốt gầy một vòng, đợt Lục Trân gặp chuyện, cô gầy thêm vòng nữa.
Cái vốn dĩ nuôi mãi chẳng béo lên , giờ đây cằm càng nhọn hoắt , chiều cao một mét sáu mươi tám mà cân nặng còn đầy bốn mươi cân, đúng là gầy đến độ chỉ còn da bọc xương.
Bà mà đau thấu tâm can.
" đúng đúng, Kiều Kiều ăn nhiều , gầy quá ." Vu Nhu cũng hùa theo.
Nếu thể, cô thực sự xẻo bớt thịt cho bạn, dù cái tạng dễ béo như cô, uống ngụm nước thôi cũng tăng nửa cân!
Kiểu cơ địa như Kiều Kiều, cô ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ thật, nhưng cũng xót cho bạn lắm.
Trong lúc Kiều Kiều uống canh gà, Vu Nhu ở bên cạnh tiếp tục kể với bà nội về đám cưới của Giang Tiêu.
Vu Nhu với nhà họ Nguyễn chẳng chuyện gì là , cũng chẳng bao giờ thấy việc vạch trần thói hư tật của họ là gì , .
Bà nội mà nhíu c.h.ặ.t lông mày: "Thằng bé hồi nhỏ ngoan lắm mà."
Ký ức của bà về Giang Tiêu vẫn còn dừng ở hình ảnh bé thuê ở khách sạn nhà họ Nguyễn năm xưa, chăm chỉ hiểu chuyện.
Bà thể đ.á.n.h đồng bé đó với một Giang Tiêu bụng to vượt mặt, mà còn hết đến khác như bây giờ.
Kiều Kiều lên tiếng.
Bởi vì cô chẳng thấy kinh ngạc chút nào.
Kiếp , Giang Tiêu vốn là hạng như .
Cho dù Viên Mạn Nhi - kẻ chiếm xác cô kiếp bao nhiêu điều chăng nữa, thì sự thật là Giang Tiêu ngoại tình với Ngũ Y Đình khi vẫn còn đính hôn với cô .
Nghĩ đến kiếp , Kiều Kiều tránh khỏi việc nghĩ đến Lục Trân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2236.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhớ kiếp cho đến tận khi thế giới sụp đổ, vẫn bình an vô sự...
Tâm trạng cô chùng xuống.
Cùng lúc đó, Lục T.ử Thư nhận từ tay Đoạn Tư một bộ tài liệu liên quan đến Lục Trân.
Trong tập tài liệu bao gồm cả việc Lục Trân hiến tạng, chuyển tim cho Lục Mông.
Sắc mặt tái nhợt, đôi bàn tay cầm xấp tài liệu run rẩy thôi.
Anh ngẩng đầu hỏi Đoạn Tư: "Cậu từ lâu ?"
"Phải." Đoạn Tư gật đầu.
Lục T.ử Thư thẳng tay ném tập tài liệu xuống sàn, kiềm chế mà gầm lên: "Tại !"
Đoạn Tư nhíu mày những tờ giấy rơi vương vãi, giọng điệu vẫn bình thản: "Đó là yêu cầu của trai ."
"Anh yêu cầu, nực , yêu cầu..." Lục T.ử Thư lạnh, chỉ thẳng tay mũi mà hét: "Anh cũng từng yêu cầu nhường Kiều Kiều cho , thấy theo?!!!"
"Cậu sợ đúng ?
Cậu sợ gia đình sẽ đổ hết tội lên đầu Kiều Kiều.
Đoạn Tư, thật ích kỷ!" Lục T.ử Thư hận, hận sự ích kỷ của Đoạn Tư.
Anh cảm thấy nếu Đoạn Tư cho họ sớm hơn, lẽ họ cách đối phó.
Chẳng Kiều Kiều c.h.ế.t mà vẫn cứu sống đó ?
Dù thể cứu về, ít nhất họ cũng sẽ trân trọng thời gian đó hơn, sẽ thời gian để lời từ biệt hẳn hoi.
Anh trai cũng sẽ vì che giấu những điều mà đến nỗi c.h.ế.t thây, cuối cùng chỉ thể lập một ngôi mộ gió.
"Lục T.ử Thư, nếu đầu óc vấn đề thì khám ." Đoạn Tư gạt tay , giọng vẫn lạnh nhạt như cũ.
càng như , Lục T.ử Thư càng điên tiết, lời lẽ càng lúc càng khó .
Tuy nhiên, nhanh đó chẳng còn miệng mà nữa, vì Đoạn Tư đ.ấ.m gục xuống sàn.