Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2233

Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:20:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đâu như ở nhà họ Nguyễn, cả gia đình quây quần náo nhiệt, ăn những món rau dưa đơn giản tự trồng mà lòng ấm áp lạ thường.

 

Trước đây hiểu lắm vì em họ về nhà họ Đoạn, giờ thì thấu hiểu.

 

Nếu cho chọn, cũng nguyện ý ở lì trong ngôi nhà tràn ngập ấm .

 

Ăn trưa xong, vì là thứ Bảy tiết, Nguyễn Kiều Kiều ở phòng khách xem tivi.

 

Đoạn Hâm cứ bám lấy Đoạn Tư hỏi chuyện mở công ty.

 

Cậu nghiệp hai năm nay chơi bời lêu lổng, chẳng công việc đàng hoàng.

 

Bố chạy chọt nhét nhiều cơ quan, nhưng tâm trí việc, chịu gò bó, hai ngày nghỉ.

 

Giờ nằng nặc đòi theo Đoạn Tư công ty .

 

Công ty của Đoạn Tư tuy mới khởi nghiệp nhưng nhân sự đông, vốn mạnh, quy mô hề nhỏ.

 

Có điều nuôi vô dụng, chỉ hỏi Đoạn Hâm gì.

 

Kết quả Đoạn Hâm hỏi một đằng trả lời một nẻo, cái gì cũng .

 

Đoạn Tư thẳng thừng từ chối: "Công ty nuôi phế vật."

 

"..." Đoạn Hâm.

 

Cảm thấy xúc phạm, sang mách Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, em quản lý nhà em ?"

 

"Hả?" Nguyễn Kiều Kiều như đang xem tivi nhưng thực đang ngẩn , gọi tên thì ngơ ngác sang.

 

Đoạn Tư bước tới, xuống bên cạnh cô, nắn nắn bàn tay nhỏ bé của cô: "Có ngoài dạo một chút ?

 

Đi sở thú xem nhé?"

 

Lục Trăn hơn nửa tháng, cuộc sống của dường như trở bình lặng, nhưng Nguyễn Kiều Kiều thỉnh thoảng vẫn thẫn thờ, vực dậy nổi tinh thần.

 

Hai hôm nay Triệu Lệ cũng về nhà đẻ, mang theo cả Lục Mông.

 

Công việc kinh doanh của nhà họ Lục đây phần lớn do Lục Trăn xử lý, giờ còn, Lục T.ử Thư đành "bắt vịt lên giàn".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2233.html.]

 

Lục Chí Uy dành phần lớn thời gian dẫn đến công ty quen với công việc.

 

Thế nên bây giờ nhà họ Lục ngày nào cũng vắng vẻ, lạnh lẽo, khiến Nguyễn Kiều Kiều trong lòng cũng thấy khó chịu.

 

Bình thường ở trường còn đỡ, cứ về đến nhà là cô ngẩn ngơ.

 

"Gâu gâu!" Bên cạnh, Nhục Nhục thấy thế liền phấn khích bật dậy, sủa vang.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Tiểu Tuyết sủa nhưng ánh mắt cũng tràn đầy mong đợi.

 

Đàn con của chúng nuôi hết ở đây nên đều gửi sở thú.

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng ngày nào cũng chìm đắm trong quá khứ như , cô mỉm gật đầu.

 

"Cho với, hì hì." Đoạn Hâm mặt dày sáp , chui tọt ghế cùng Nhục Nhục và Tiểu Tuyết.

 

Quảng đường gần, tháng Mười Hai trời càng lúc càng lạnh.

 

Trong xe bật điều hòa ấm, gặp khí lạnh bên ngoài nên cửa kính đọng một lớp sương mờ.

 

Nguyễn Kiều Kiều dùng ngón tay vẽ nguệch ngoạc lên lớp sương .

 

Phía , Đoạn Hâm líu lo chuyện ngừng.

 

Đoạn Tư một bên quan tâm đến Nguyễn Kiều Kiều, một bên để ý phía , bầu khí cũng xem như hài hòa.

 

Dù đang là tháng Mười Hai, trời lạnh, nhưng vì là cuối tuần nên sở thú khá đông khách.

 

Họ mang theo Nhục Nhục và Tiểu Tuyết, sợ gây hoảng sợ cho nên theo sự hướng dẫn của nhân viên, họ cổng chính mà từ cổng phụ, thẳng đến khu vực nuôi sói.

 

Khu vực nuôi sói là một vùng gian mở, bên trong tổng cộng mười hai con sói, tất cả đều là con của Nhục Nhục và Tiểu Tuyết.

 

Tiểu Tuyết và Nhục Nhục xuống xe, đàn con ngửi thấy mùi, lao nhanh tới.

 

Chúng đang ở giai đoạn "dậy thì", cơ thể mũm mĩm ngày xưa giờ trổ mã, chân dài , gầy guộc khẳng khiu, chẳng chút nào.

 

chúng vui vẻ nhảy cẫng lên quanh bố , tâm trạng của cô cũng chữa lành ít nhiều.

 

 

Loading...