Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2183: Sự thật ở nước ngoài

Cập nhật lúc: 2026-01-16 05:03:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế cái thằng ranh ở đây?” Nguyễn Kiến Quốc đầy vẻ nghi ngờ lườm Đoạn Tư: “Chẳng nó nên ngủ ?!”

 

“Bố, hôm nay con mệt lắm , thể ngoài ?

 

Con thật sự , chỉ là gặp ác mộng thôi.

 

Anh Tư lo cho con nên mới trèo tường từ bên sang.

 

Mọi ngoài , con mệt lắm .” Kiều Kiều nhăn nhó gương mặt nhỏ nhắn .

 

Cô sợ họ chịu , giây tiếp theo cô sẽ nhịn mà sụp đổ mất.

 

Kiều Kiều nhăn mặt, Nguyễn Kiến Quốc chịu nổi, lập tức ngay: “Được , bố phiền con nữa, chỉ là Tiểu Tư...”

 

“Con sợ lắm, con Tư ở với con.”

 

“...” Nguyễn Kiến Quốc cảm thấy nghẹn đắng ở tim.

 

Thư Khiết đưa mắt qua Đoạn Tư và Kiều Kiều, dậy : “Vậy , ngoài , hai đứa nghỉ ngơi cho .”

 

Nói xong lời , Thư Khiết đầu bước ngoài.

 

Nguyễn Lâm Thị thì xót xa : “Hay là để bà chưng cho con bát canh trứng Trân Châu nhé?

 

Để trấn an tinh thần?”

 

Kiều Kiều lắc đầu, vùi sâu đầu lòng Đoạn Tư, rõ ràng là thêm lời nào nữa.

 

Mọi bất lực, chỉ đành lui ngoài .

 

Mà cửa đóng , nước mắt của Kiều Kiều một nữa vỡ òa.

 

Đoạn Tư bế bổng cô từ đất lên, chẳng vội đặt xuống giường mà cứ giữ nguyên tư thế ôm , cùng cô ở mép giường, mặc cho cô lóc thỏa thuê.

Trong khi đó, ở ngoài cửa.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2183-su-that-o-nuoc-ngoai.html.]

Nguyễn Kiến Quốc vẫn còn đang lẩm bẩm, thậm chí còn định bệt xuống, áp tai cửa để ngóng động tĩnh bên trong, nhưng Thư Khiết lườm một cái, ông lập tức tém tém một chút.

 

Thế nhưng Thư Khiết ngờ rằng, bà mới trấn áp Nguyễn Kiến Quốc, đầu thấy Thư Lão Gia T.ử và Nguyễn Kiệt đều đang dán c.h.ặ.t tai cửa, lỗ tai dựng cả lên, chăm chú ngóng tình hình bên trong.

 

"..." Thư Khiết.

 

Bà cố gắng nhẫn nhịn, đặc biệt là khi thấy Nguyễn Kiến Quốc ở bên cạnh đang nóng lòng thử nhưng khổ nỗi còn chỗ nào để áp tai .

 

Cuối cùng, nhịn nổi nữa, bà lườm cha – Thư Lão Gia Tử, hạ giọng : "Ba, ba thể đừng hùa theo loạn nữa ?"

 

Thư Lão Gia T.ử cảm nhận cơn thịnh nộ của con gái, đưa tay lên miệng ho khẽ một tiếng, đó như chuyện gì xảy , chống gậy lộp cộp bỏ .

 

Nguyễn Kiệt tuy cao to lừng lững hơn mét chín, nhưng thấy Thư Khiết sa sầm mặt mày thì cũng vội vàng thu tai về, đảo mắt lảng sang chuyện khác chuồn thẳng về phòng ở đối diện.

 

Nguyễn Hạo là giữ bình tĩnh nhất, thoáng qua phòng của Kiều Kiều với vẻ trầm tư, nhưng cũng gì, chỉ rũ mắt xuống về phòng .

 

Tuy nhiên, về đến phòng, liền lập tức cầm điện thoại lên.

 

Nhìn thấy lượt giải tán, Nguyễn Kiến Quốc nhịn oán thán: "Bà xã, em yên tâm về thằng nhóc đó thế ?

 

Cục cưng nhà mới mười tám tuổi thôi đấy!"

 

Thư Khiết chẳng buồn để ý đến ông, bà ngẫm nghĩ sự việc ngày hôm nay, thật sự tìm lý do gì khiến cảm xúc của Kiều Kiều sụp đổ đến mức .

 

Chẳng lẽ thực sự chỉ là do gặp ác mộng?

 

cũng giống như Nguyễn Hạo, Thư Khiết cảm thấy chuyện đơn giản như .

 

Bên cạnh, Nguyễn Kiến Quốc vẫn lải nhải ngừng, Thư Khiết lười đáp lời, thấy cụ bà Lâm thị xuống bếp, bà cũng lập tức theo.

 

Nguyễn Kiến Quốc nghĩ thế nào cũng yên tâm, cuối cùng vẫn quyết định canh chừng ở cửa.

 

Chỉ là khả năng cách âm của nhà họ Nguyễn , ngoại trừ tiếng hét thất thanh kìm nén lúc của Kiều Kiều, thì đó ông chẳng thấy động tĩnh gì nữa.

 

Còn trong phòng, Đoạn Tư kể bộ sự việc ngày hôm nay cho Kiều Kiều .

 

 

Loading...