Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2150: Tim đều đặt "trên" người cô ấy

Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:11:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh thừa nhận lầm là do , liếc Đoạn Thứ cạnh cô, đổ hết tội lên đầu .

 

"..." Nguyễn Kiều Kiều.

 

Đầu cô đau như b.úa bổ, ruột gan hối hận đến xanh lè.

 

Cô hận thể xuyên trở về năm sáu tuổi để đ.ấ.m cho cái đứa định tặng b.út máy cho Giang Tiêu một trận tơi bời!

 

Hồi đó rảnh rỗi sinh nông nổi thế !

 

Trả lễ cái gì chọn, cứ chọn b.út máy!

 

Nguyễn Kiều Kiều đau đầu c.h.ế.t, thực sự nhận, nhưng hiện trường đang đông .

 

Cho dù là bạn học trong phòng bao tân khách qua xung quanh, ai nấy đều đang đổ dồn ánh mắt về phía , khiến cô thể thốt lời từ chối.

 

Cô thở dài một tiếng, định vươn tay nhận lấy thì tay Đoạn Thứ vươn .

 

Giang Tiêu dường như lường sẽ , tay cầm hộp quà né , định tránh bàn tay đang chìa của Đoạn Thứ.

 

tốc độ của Đoạn Thứ nhanh hơn nhiều, để né thoát mà tóm c.h.ặ.t lấy một đầu hộp quà.

 

Sợ Đoạn Thứ dùng sức giật mất, Giang Tiêu cũng gồng lực giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u bên , đồng thời với ánh mắt lạnh lẽo: "Đoạn Thứ, quyền nhận quà nhỉ."

 

Đoạn Thứ , nhưng trong ánh mắt chẳng lấy một tia ấm áp.

 

Dù Giang Tiêu dùng hết sức bình sinh để giữ hộp quà, vẫn dễ dàng rút nó về phía , thản nhiên đáp: "Đương sự đang ở ngay đây, thể hỏi xem cái quyền đó ."

 

"Có chứ, chứ, của em cũng là của Thứ mà.

 

Giang Tiêu, cảm ơn món quà của nhé, hình như đang gọi bên , tụi qua đó đây." Nguyễn Kiều Kiều vội vàng tiếp lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2150-tim-deu-dat-tren-nguoi-co-ay.html.]

Nói xong, cô kéo ngay Đoạn Thứ , mặt bao nhiêu thế để xảy chuyện nực gì.

 

Còn sắc mặt Giang Tiêu, lời thiên vị rõ rành rành của Nguyễn Kiều Kiều, càng lúc càng trở nên khó coi.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Đám bạn cùng lớp trong phòng bao đều tặc lưỡi kinh ngạc.

 

Nói thật, suốt ba năm đại học, họ thực sự nể phục Nguyễn Kiều Kiều.

 

Đoạn Thứ tuy xuất sắc, nhưng trong mắt họ lớp trưởng cũng hề kém cạnh, còn chung tình với cô suốt bốn năm trời, mà cô chẳng hề mảy may cảm động?

 

Họ khỏi khâm phục định lực của cô.

 

Nguyễn Kiều Kiều trong đầu đang bổ não về cái "định lực" của .

 

Vừa khỏi tầm mắt Giang Tiêu, cô cuống quýt dỗ dành cái đang trưng bộ mặt thối hoắc : "Anh Thứ, giận ?"

 

Đoạn Thứ đáp, chỉ giữ vẻ mặt lầm lì.

 

Nguyễn Kiều Kiều giải thích: "Xin mà, em mời là mời cả lớp, đến thì em chẳng lẽ bảo ' tới' ?" Như thì lộ liễu quá, chừng với cái tính tự phụ của Giang Tiêu, tưởng đối với là "đặc biệt" thật.

 

Đoạn Thứ vẫn im lặng, sắc mặt chẳng khá khẩm hơn chút nào, chỉ chằm chằm hộp quà gói ghém đẽ trong tay.

 

Vài giây , mới khó chịu thốt một câu: "Năm xưa em tặng b.út máy cho ."

 

Từ nhỏ đến lớn, Đoạn Thứ luôn dốc sức thu thập tất cả những món đồ thuộc về " đầu tiên" của Nguyễn Kiều Kiều, và thành công.

 

Phàm là cái gì đầu tiên của cô cơ bản đều gom sạch, dù đôi khi thủ đoạn chẳng mấy quang minh chính đại như "trộm chẳng hạn".

 

Duy chỉ cây b.út máy phần thưởng của trường năm đó, khi kịp phản ứng thì Nguyễn Kiều Kiều đem tặng mất, khiến canh cánh trong lòng đến tận bây giờ.

 

"Anh còn nữa, chính em cũng đang hối hận đây , nếu thể em thực sự về năm sáu tuổi..." Nguyễn Kiều Kiều , nhưng lời còn dứt Đoạn Thứ bịt miệng .

 

 

Loading...