"Em cũng ." Lục Mông Lục Trăn đang xổm mặt , nhỏ giọng với vẻ đầy ủy khuất.
Đôi mắt đó còn chút sắc trắng nào, đen ngòm trông vô cùng đáng sợ, nhưng biểu cảm khuôn mặt đáng thương như một đứa trẻ ăn kẹo.
Lục Trăn xổm mặt đó, chỉ khổ.
Anh cũng chứ, nhưng còn cơ hội nữa , ít nhất là trong kiếp chẳng còn hy vọng gì nữa.
Anh vươn tay ôm Lục Mông lòng, khẽ khàng an ủi: "Chí ít thì chúng cũng trở về bên cạnh cô , ?"
So với , hiện tại hơn bao nhiêu .
Lục Mông rũ mắt, đang nghĩ ngợi điều gì, con ngươi đang tán loạn dần dần thu nhỏ , sắc đen từ từ rút cho đến khi trở bình thường.
Lục Trăn tiếp tục vỗ về: "Tiểu Mông, chúng cũng là những may mắn.
Ít nhất thì tim của chúng đều đặt cô ."
Đời là do đến muộn, còn cách nào khác, nhưng tâm trí họ đều thuộc về cô, chí ít thì họ vẫn thể mong chờ kiếp , đúng ?
Lục Mông sờ lên l.ồ.ng n.g.ự.c , một lúc lâu cuối cùng cũng nở nụ , gật đầu đồng ý.
Đến khi hai trở , thứ khôi phục như thường.
Chỉ là họ rằng, cùng lúc đó, cánh cửa buồng vệ sinh bên cạnh cũng mở .
Giang Tiêu bước khỏi buồng, theo hướng hai rời với ánh mắt đầy suy tư.
Bạn học của Nguyễn Kiều Kiều đều Đoạn Thứ.
Thấy cô dẫn đến chào hỏi, cả đám bắt đầu hò hét trêu chọc.
Nguyễn Kiều Kiều trêu đến đỏ mặt, nhưng thái độ vẫn phóng khoáng, chẳng ý định giấu diếm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2149-tim-deu-dat-tren-nguoi-co-ay.html.]
Còn "củ khoai tây nhỏ" thấy nhiều chị gái xinh như thì phấn khích thôi.
Lúc Nguyễn Kiều Kiều dẫn , hai má đó nựng đến đỏ hồng, nhưng vẫn hớn hở, vui vẻ vô cùng.
Nguyễn Kiều Kiều thấy Giang Tiêu trong phòng bao, cứ ngỡ vì chuyện mắng mà đến, lòng đang thầm nhẹ nhõm.
Thế nhưng kịp thở phào, đầu thấy ngay lưng .
"Sinh nhật vui vẻ." Nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều, Giang Tiêu thể kiểm soát nổi ánh mắt .
Huống chi hôm nay cô còn cố tình trang điểm, xinh đến mức khiến thể dời mắt.
Nguyễn Kiều Kiều , sững một chút.
Chưa kịp phản ứng thì Đoạn Thứ bên cạnh vòng tay ôm lấy vòng eo thon của cô, trong tư thế của một kẻ độc chiếm, cô trả lời: "Cảm ơn."
Sắc mặt Giang Tiêu thoáng biến đổi, nụ trở nên gượng gạo.
Anh khựng vài giây mới tiếp tục với Nguyễn Kiều Kiều: "Quà sinh nhật của ."
Nguyễn Kiều Kiều về phía hộp quà nhỏ đưa tới.
Đó là một chiếc hộp dài hai mươi đến ba mươi phân, rộng năm phân, bên ngoài bọc giấy gói , phía còn đính một bông hoa nhựa nhỏ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhìn chiếc hộp , ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu cô là: Không lẽ là b.út máy nữa chứ?
Với kiểu hộp , cô thực sự nghĩ thứ gì khác ngoài một cây b.út.
Thấy cô mãi nhận, Giang Tiêu tưởng cô sợ món quà quá quý giá nên giải thích: "Không món quà đắt tiền gì , chỉ là một cây b.út máy thôi." Nghĩ đến cây b.út trả năm nào, bồi thêm một câu: "Không đắt, vả năm xưa từng tặng một cây b.út, nhớ ?
Đó là cây b.út máy đầu tiên trong đời ." Cho dù hiện tại nó hỏng, vẫn nỡ vứt .
Thực tế Giang Tiêu cũng hiểu nổi, tại khi trưởng thành, rõ ràng phận của xứng đôi với cô, nhưng mối quan hệ của họ chuyển biến đến mức .